Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Khiết cầm đèn chậm rãi đi bộ dọc bờ sông một mình, bây giờ nàng đã quen với việc sống đơn độc. Khi rẽ vào một góc, nàng toát mồ hôi lạnh, bởi vì nhìn thấy ngoài cái bóng của chính mình ra, dưới chân còn có một cái bóng khác.

Người đó dường như cách nàng một khoảng hơi xa, bởi vì Hoa Khiết chỉ nhìn thấy một đường viền của đỉnh đầu.

Đã nửa đêm rồi, ai không phát một tiếng động gì theo sau người khác chứ? Nói ra cũng thật lạ, cổng nhà người dân ở hai bên bờ sông này thường để mở, Hoa Khiết vừa đi vừa có thể chào hỏi người quen. Hôm nay tất cả các cửa đều đóng chặt. Điều này khiến Hoa Khiết đến dũng khí quay đầu lại nhìn một cái cũng không có. Lỡ đâu hắn có mưu đồ bất chính, vậy bản thân quay đầu thì chẳng phải là tự mình để lộ là tiêu đời rồi sao?

Vì vậy Hoa Khiết giả vờ như không biết, nhưng lặng lẽ tháo chiếc vòng ra, nắm chặt nó trong tay.

Người trong trấn nhỏ này đều quen biết lẫn nhau, không thể có người âm thầm theo sau người khác, nghĩa là người đứng sau nàng lúc này nhất định phải là người ngoài, hơn nữa cái kiểu lén lút rình rập này, chắc chắn không phải là người tốt.

Càng nghĩ càng hoảng, Hoa Khiết không khỏi bước đi nhanh hơn mà không để lại dấu vết, vậy mà cái bóng đó vẫn đi theo như hình với bóng.

Lòng vừa hoảng sợ, chân bước trên con đường sỏi đá lòi lõm không bằng phẳng, cơ thể như muốn ngã xuống. Cũng may nhờ nắm giữ lấy lan can bên cạnh mới có thể đứng vững, nhưng nhìn thấy cái bóng đó đã bước đến gần mình rồi, trông cao hơn mình một cái đầu, một bàn đưa tay ra như muốn chạm vào mình.

Lúc này không ra tay thì còn đợi lúc nào, Hoa Khiết giơ tay đ.â.m về phía sau, nhưng cũng vô thức tránh đi những vị trí trọng yếu.

Sau đó cổ tay bị một bàn tay lớn nắm lấy.

Thôi xong rồi, đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Hoa Khiết.

Ngay lúc đang định sống c.h.ế.t vùng vẫy, nam nhân đó đột nhiên nói: “Cuối cùng ta đã tìm thấy người rồi.”

Giọng nói hơi trầm khàn, nhưng cũng có chút quen thuộc, ngay cả câu nói cũng quen thuộc.

Hoa Khiết cứng ngắc quay đầu lại, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc, chỉ là lại cao hơn một chút, đường nét trên khuôn mặt đã phát triển hoàn toàn, mất đi vẻ phúng phính, đôi mắt nâu in trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.

Tiếng nước chảy không ngừng, ánh trăng vằng vặc rực rỡ…

Cùng một khung cảnh, cùng một lời thoại, vẫn là hai người… nhưng lúc đó là ở dưới vách núi. Bọn họ người này nhếch nhác hơn người kia, còn bây giờ họ đang ở trong một thị trấn nhỏ, người này so với người kia… vui mừng hơn.

MMC

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn dần, Hoa Khiết co chân ngồi trên xích đu trong đình viện, nhàn nhã đọc một quyển thoại bản.

Cái mà nàng gọi là đu dây thực chất giốnh như một cái ghế nằm, chẳng những có chỗ tựa lưng mà còn dài rộng, đủ cho một người nằm ngủ trên đó. Nói đến cái xích đu này, lúc Hoa Nhung Châu đến tiểu trấn này được một tháng, không biết từ đâu thở hổn hển vác một cây đại thụ tới, trồng trong tiểu viện vốn không lớn lắm. Sau đó đợi cây mọc lên thì làm một cái xích đu vừa cho người nằm, treo trên cành cây.

Vừa mới làm xong, Hoa Khiết còn hờ hững nói: “Ta không phải là trẻ con, làm thứ vô dụng này làm gì? Vô duyên vô cớ chiếm chỗ trong sân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng mà xích đu làm xong đến ngày thứ ba, Hoa Khiết lại chẳng nói chẳng rằng ôm một cái gối ngồi xuống. Hoa Nhung Châu thấy vậy cũng không nhiều lời, Hoa Khiết càng được thể mặt dày tựa như trước đó bản thân chưa từng ghét bỏ nó. Thoại bản mới lật được một nửa, cánh cửa bị đẩy ra. Hoa Nhung Châu một thân bụi đất đi tới, mang theo khuôn mặt anh tuấn, lại lộ ra vẻ đáng thương lạ lùng.

Hoa Khiết bất đắc dĩ lắc đầu: “Có phải đám trẻ con nghịch ngợm kia lại giày vò ngươi không?”

Hoa Nhung Châu dùng sức gật nhẹ đầu, Hoa Khiết cố nén cười, nói: “Vậy tranh thủ thời gian vào phòng thay y phục khác đi…..”

Hoa Nhung Châu ở tiểu trấn cũng đã hơn một năm, thành công lấy được sự yêu mến của toàn bộ người trong trấn, dù sao vờ ngoan bán gian cũng là thủ đoạn mà hắn am hiểu nhất.

Số nữ nhân thích hắn cũng không cần nhiều lời làm gì, mà nam nhân thích hắn là bởi hắn có võ nghệ tốt, mỗi lần đi săn hoặc đốn củi sẽ kéo hắn đi cùng, có hắn ở đó có thể làm ít được nhiều, còn có thể chất đầy chở về. Về phần những tiểu bằng hữu kia… đó là bởi người trong trấn thấy hắn có võ nghệ tốt nên mời hắn về võ quán dạy trẻ con tập võ luyện thân, thế là hắn suốt ngày chịu không ít giày vò, hết lần này tới lần khác mà đối phương lại là trẻ con nên cũng không có cách nào ra tay.

Ngay từ đầu Hoa Nhung Châu cự tuyệt cũng không ai bắt bẻ gì hắn. Thế nhưng hắn từ đầu đến cuối đều không nói gì. Hoa Khiết thấy hắn muốn lưu lại trấn nhỏ này mới cố gắng hoà nhập với mọi người, cho nên Hoa Khiết cũng không xen vào. Dù sao khả năng xử lý công việc của Hoa Nhung Châu nàng rõ như ban ngày, ví dụ như chuyện của Từ Minh….

“Hoa Khiết, sư phụ ta đâu?”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

Từ Minh vô cùng sốt sắng chạy vào viện, bộ dạng giống như bị sói đuổi.

Hoa Khiết hướng đầu vào trong phòng, chẹp miệng: “Lầu một là phòng của hắn….” Sau đó Từ Minh cắm mặt chạy thẳng vào phòng, sư phụ trong miệng hắn dĩ nhiên là Hoa Nhung Châu.

Lúc trước biết được chuyện Từ Minh gãy chân có liên quan đến Hoa Nhung Châu, Hoa Khiết cũng không nhúng tay vào, mặc hắn tùy ý giải quyết. Cũng không biết Hoa Nhung Châu đi tìm Từ Minh nói cái gì, từ đó về sau Từ Minh ngày ngày đến bám đuôi Hoa Nhung Châu luôn miệng gọi sư phụ. Rõ ràng Hoa Nhung Châu nhỏ hơn Từ Minh hai, ba tuổi, vậy mà Từ Minh lại gọi hắn là sư phụ không chút ngượng miệng.

Có điều một khắc sau Bạch Lạc cũng xuất hiện, đứng trong sân chống nạnh nói: “Hoa Khiết, có phải Từ Minh ở chỗ ngươi không?”

Hoa Khiết không vội trả lời, giơ bản thoại trong tay lên: “Cái ngươi cho ta ta đọc hết rồi, còn quyển nào mới không?”

Bạch Lạc hít một hơi thật sâu, móc từ trong n.g.ự.c ra một quyển thoại bản mới, ném cho Hoa Khiết.

Thật là học hành sáng dạ, còn biết chuẩn bị đầy đủ mới đến. Hoa Khiết hài lòng gật nhẹ đầu nói: “Trong phòng Hoa Nhung Châu.”

Bạch Lạc đi vào một lát thì Hoa Nhung Châu trở ra, đổi một bộ quần áo sạch sẽ. Hoa Khiết thấy vậy duỗi thẳng hai chân, nhường cho Hoa Nhung Châu một chỗ trống trên xích đu.

Hoa Nhung Châu ngồi xuống, sau đó tự nhiên đưa tay kéo hai chân đang co vào của Hoa Khiết đặt trên đùi mình, Hoa Khiết cũng không để ý, nhân tiện duỗi thẳng chân ra, mở miệng hỏi: “Bọn họ thế nào rồi? Từ Minh tìm ngươi làm gì?”

Hoa Nhung Châu đặt hai tay gối sau đầu: “Từ Minh nói muốn ta dạy hắn một chiêu có thể khiến Bạch Lạc không đuổi kịp.”

Hoa Khiết ngạc nhiên, một giây sau bật cười ra tiếng: “Hai người kia tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, nhất là Từ Minh, nếu không muốn gặp Bạch Lạc không phải có ngàn vạn biện pháp sao? Hết lần này tới lần khác tự gây khó cho mình.”