Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Nhung Châu yên lặng gật đầu đồng ý, Hoa Khiết tiếp tục đọc thoại bản, còn Hoa Nhung Châu ngồi bên cạnh nàng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vừa lật được vài trang thoại bản, Hoa Khiết lại không nhịn được nói: “Ngươi nói xnàng, vì sao tình yêu mặn nồng trong thoại bản phần lớn đều là tiểu thư nhà giàu thích thư sinh nghèo khó, hoặc là quý nữ yêu thiếu niên trên lưng ngựa? Ta đọc nhiều như vậy, toàn thấy nữ tử gả cho người, hình như có rất ít hoàng thân quốc thích yêu nữ tử bình dân.”

Hoa Nhung Châu mở mắt, đôi mắt nâu chớp chớp, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ, hồi lâu sau mới trả lời: “Khả năng người viết những thứ này đều là nam tử.”

Trong đầu Hoa Khiết lập tức hiện ra một dáng vẻ người đàn ông vạm vỡ ưỡn ẹo viết ra một cuốn thoại bản anh anh nàng nàng, cười đến mức ruột gan quặn thắt.

Hoa Nhung Châu nhìn nàng cười vui vẻ, trên mặt tuy không biểu lộ gì, nhưng đôi mắt nâu kia lại lộ ra vẻ dịu dàng.

Phát giác ánh mắt Hoa Nhung Châu từ trên mặt mình chuyển xuống thắt lưng, trong lòng Hoa Khiết khẽ động, còn chưa kịp ngồi thẳng dậy Hoa Nhung Châu đã nói: “Hơn một năm nay có phải người ăn đến mập rồi không?”

Câu hỏi vô cùng nghiêm túc, Hoa Khiết thấy trên bụng mình so với ngày trước thêm một ngấn. Không có cách nào, cái trấn này quá nhỏ, nàng sợ có người theo dõi nên không dám ra khỏi thị trấn, dĩ nhiên sẽ mập thêm một vòng so với trước đây.

Nữ tử mãi mãi mẫn cảm một cách khác thường đối với vấn đề cân nặng.

Hoa Khiết nhấc chân đạp vào bụng Hoa Nhung Châu: “Mắt ngươi có vấn đề à, ai bảo ta ăn đến mập?”

Sau khi bị đạp một cái, Hoa Nhung Châu mau chóng vươn tay nắm chặt cổ chân Hoa Khiết: “Được rồi, là ta nói sai…”

Bị nắm cổ chân, Hoa Khiết vẫn không cam tâm giãy giụa muốn đạp hắn.

Mãi đến khi có người tiến vào, Hoa Khiết mới nhân cơ hội thu chân về, co lại ngồi nghiêm chỉnh.

Người tiwis chính là mẫu thân của Bạch Lạc, Bạch phu nhân. Bà vờ như không thấy hai người ngồi trên xích đu liếc mắt đưa tình, hỏi: “Khiết Khiết, có phải nha đầu Lạc nhà ta ở chỗ ngươi không?”

Hoa Khiết còn chưa mở miệng đã thấy Từ Minh và Bạch Lạc bước ra, trông mặt có vẻ suy sụp.

“Nương, sao người lại tới đây?” Bạch Lạc tiến lên mấy bước mở miệng.

Bạch phu nhân trả lời: “Khách đến nhà, ta đặc biệt tới tìm con.”

Bạch Lạc có chút không tình nguyện, dường như không muốn bỏ qua Từ Minh: “Khách nào ạ?”

“Chính là nữ nhi của muội muội phía tổ mẫu, cũng là di mẫu của con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bạch Lạc ngưng chớp mắt, nói: “Thân thích gì chứ? Con chưa từng nghe qua, họ hàng lại xa như vậy.”

Bạch phu nhân thấy vậy cũng không có chút hàm hồ nào nhéo tai Bạch Lạc: “Di mẫu con trước kia ở kinh thành, nhà chủ nhân của bà ấy hầu hạ gặp nạn, mấy ngày trước tất cả chủ nhân đã qua đời, chỉ để lại một đám người hầu, trùng hợp năm nay lại có đại điển tuyển tú, hoàng gia khai ân mới thả nô tài trở về quê hương.”

Bạch Lạc đưa hai tay ôm tai, ngoài miệng vẫn không phục: “Chủ nhân nhà kia sao? Trước đó lúc phú quý nào có nhớ tới chúng ta.”

MMC

Bạch phu nhân từng bước đi ra, ngoài miệng vẫn giải thích: “Không thể nói vậy được, phú quý cũng không phải là chuyện tốt. Lúc trước di mẫu con ở Hoa phủ trong kinh thành, con nhìn Hoa Tướng và phu nhân của hắn trước đi, ngay cả người lo liệu tang sự cũng….”

Từ Minh sau khi thấy Bạch Lạc rời đi mới ưỡn n.g.ự.c cáo biệt Hoa Khiết và Hoa Nhung Châu.

Trong viện bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người.

Hoa Khiết nhìn trang giấy bị xé làm đôi, quay đầu cười với Hoa Nhung Châu: “Nhìn xnàng, ta bất cẩn chừng nào, đây chính là bảo bối của Bạch Lạc, ta đi dán lại cho nàng, không có nàng biết được lại ầm ĩ lên, hôm nay đổi lại là ngươi làm cơm đi.”

Nhưng quyển sách trong tay một khắc sau bị rút lại, thanh âm Hoa Nhung Châu vang lên: “Ta đi dán lại được.”

Hoa Khiết vẫn duy trì tư thế cúi đầu, nhìn hai tay trống rỗng.

Xích đu khẽ động, Hoa Nhung Châu ngồi gần lại, mở miệng: “Nếu như người muốn trở về, ta đưa người đi. Ta có cách tránh người theo dõi, đưa người nguyên vẹn rời đi.”

Đợi một hồi lâu vẫn không thấy Hoa Khiết đáp lại, sắc trời dần trở tối, nhớ đến mắt Hoa Khiết không tốt, Hoa Nhung Châu vội đứng dậy chuẩn bị đi đốt đuốc.

Thế nhưng vừa đứng dậy liền cảm giác có người phía sau nắm chặt áo lại, nhưng chỉ hơi nắm lấy, Hoa Nhung Châu hơi động đậy đã có thể thoát ra.

Hoa Nhung Châu không cử động, cứ lẳng lặng đứng như vậy, rất lâu sau mới nghe thấy tiếng Hoa Khiết sau lưng vang lên, yếu ớt tựa như một chú mèo con: “Ngươi ôm ta một chút được không? Giống như trước kia ở trong Hoa phủ…. lần mà huynh trưởng ta qua đời….”

“Hoàng thượng, đây là danh sách tuyển tú mà Lễ bộ trình lên, các tú nữ đều đã tiến cung….” Cao Vũ khom người, đặt một quyển sách lên bàn.

Dạ Trọng Hữu cầm lên, tùy tiện lật qua vài lần, thấy một tờ ghi là người của Thích gia.

Thấy động tác của Dạ Trọng Hữu, Cao Vũ nhân thể mở miệng: “Đây là tú nữ Thích gia đưa tới… là muội muội ruột thịt của Thích quý phi.”

Dạ Trọng Hữu châm biếm cười nhẹ, Thích gia đúng thật là có thể dốc hết vốn liếng. Biết Thích quý phi đã bị hủy dung thất thế lập tức nhân dịp đưa người nhập cung. Có điều đây cũng là một điểm yếu, mấy năm nay Thích gia bị chèn ép đến nỗi ngày càng suy thoái, vậy mà đến cả đích nữ duy nhất còn sót lại trong nhà cũng nhẫn tâm đưa tới.

“Nếu là muội muội của Thích quý phi, trực tiếp sắc phong làm Mỹ nhân, ở gian điện phụ trong Ngưng Phương cung đi.” Dạ Trọng Hữu tựa như lơ đãng mở miệng.