Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn chúm chím môi: “Sau này các huynh không được nói nương đệ như thế nữa, bây giờ nương đối xử với Đoàn Đoàn rất tốt! Nương còn ngủ chung với đệ đó!”

Hai người mau chóng cam đoan: “Đúng vậy, đúng vậy! Được, được, được! Sau này sẽ không nói nữa.”

Đoàn Đoàn cười hì hì: “Vậy các huynh mau ăn mận đi! Quả thực rất ngọt!”

Hai người gật đầu: “Được!”

Hai người vừa ăn, vừa không quên dúi một quả vào miệng Đoàn Đoàn.

Ba tiểu tử vui vầy ăn hết số mận, rồi bắt đầu chạy lăng xăng, chơi trò trốn tìm...

Lúc hai huynh đệ Tần Tĩnh Trì cõng khoai tây xuống núi thì mặt trời đã dần khuất bóng.

Hai người cõng hai chiếc gùi chứa đầy khoai tây trên đường trở về thì bắt gặp Đại Ngưu đang đi làm đồng về: “Hai đệ cõng thứ gì nặng nề thế? Sao lại nhiều đến vậy!”

Tần Tĩnh Trì mỉm cười: “Đại Ngưu ca ca, đây là hôm qua nương tử ta lên núi phát hiện ra, bảo rằng có thể dùng làm lương thực, chúng ta bèn đi đào một ít.”

Đại Ngưu đầy vẻ hoài nghi mà hỏi: “Quả thực có thể dùng ư? Liệu có độc tính chăng? Hai đệ chớ nên khinh suất, vật trên núi không thể tùy tiện ăn bậy đâu!”

“Không đáng ngại đâu, hôm qua chúng ta đã ăn rồi, không hề có độc.”

“Vậy thì tốt! Nhưng mà thằng bé An An nhà đệ gầy yếu nhỏ thó, không thể chỉ để nó ăn những thứ này mãi, thỉnh thoảng vẫn nên cho nó tẩm bổ chút trứng thịt.”

“Đệ cũng nên khuyên nương tử đệ hãy đối đãi tử tế hơn với thằng bé một chút, Cẩu Đản dẫn nó sang nhà ta chơi, còn muốn giúp ta quét dọn nhà cửa! Đệ xem mà xem! Thằng bé này ngoan ngoãn hiểu chuyện nhường nào!”

Tần Tĩnh Trì lòng chua xót khẽ gật đầu: “Ta đã rõ!”

“Vậy các đệ mau về đi, mặt trời cũng đã ngả bóng tây rồi.”

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn ca của mình muốn nói lại thôi, chốc lát sau vẫn không nén được mà cất lời: “Ca, tẩu tử... Hình như đã thay đổi rất nhiều, trước đây tẩu ấy không buồn để ý đến huynh đệ chúng ta, cũng đối xử vô cùng lạnh nhạt với Đoàn Đoàn nhưng hôm nay lại vô cùng nhiệt tình với ta, còn ôm ấp hôn hít Đoàn Đoàn nữa...”

Tần Tĩnh Trì liếc nhìn đệ đệ, khẽ nhếch khóe môi: “À! Nàng ấy nói sẽ chăm lo cho cuộc sống này thật tốt, cũng sẽ đối đãi tử tế với Đoàn Đoàn.”

Tần Tĩnh Nghiễn khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì hay rồi! Cuối cùng tẩu ấy cũng đã thấu hiểu sự tình. Nếu tẩu ấy chăm nom Đoàn Đoàn kỹ lưỡng hơn, thì huynh trưởng cũng có thể rảnh rang hơn chút đỉnh.”

“Phải. Mau đi thôi!”

Hai người vừa đi vừa thấy Đoàn Đoàn đang nhảy nhót vui vẻ đằng xa, tiện đường đón tiểu tử về cùng: “Đoàn Đoàn, mau về nhà với cha nào, hôm khác hẵng đến chơi nữa nhé!”

Đoàn Đoàn nghe tiếng phụ thân mình gọi, quay đầu lại, vội vã chạy đến ôm chầm lấy chân phụ thân: “Cha! Tiểu thúc thúc!”

Tần Tĩnh Trì đang cõng khoai tây chẳng tiện cúi mình xuống, chỉ xoa đầu thằng bé: “Thôi được rồi, đừng làm nũng nữa, chúng ta cùng về thôi.”

Vừa dứt lời, hắn quay sang dặn dò Cẩu Đản và Nhị Oa: “Hai cháu cũng nên về đi thôi, trời đã tối muộn rồi.”

“Vâng ạ, vâng ạ! Chúng cháu đã rõ, Tĩnh Trì thúc thúc.”

Đoàn Đoàn cũng vẫy tay tạm biệt hai huynh đệ: “Cẩu Đản ca ca, Nhị Oa ca ca, Đoàn Đoàn xin phép đi trước nhé!”

Nói xong, Tần Tĩnh Trì mới nắm bàn tay mũm mĩm của Đoàn Đoàn mà chậm rãi đi về nhà.

Đến trước cửa nhà, Đoàn Đoàn liền buông tay phụ thân Tần Tĩnh Trì, hớn hở chạy vào sân, tiểu tử vừa vào trong thì đập vào mắt chính là những chùm hồng vàng óng đang được treo trên mái hiên.

Đoàn Đoàn đứng dưới mái hiên nghiêng đầu tò mò ngắm nghía, Giang Oản Oản đang định treo nốt những quả hồng đã xâu xong cuối cùng thì thấy tiểu bảo bối đang say sưa ngắm nhìn những trái hồng. Thấy nương tiến lại gần, cậu bé hỏi vội: “Thưa nương, đây là thứ gì vậy?”

Nàng khẽ mỉm cười đáp lời: “Đoàn Đoàn đã về rồi đó sao! Đây là hồng, nếu trời quang mây tạnh, chỉ chừng mười mấy ngày nữa là Đoàn Đoàn của chúng ta đã có thể thưởng thức rồi.”

Đoàn Đoàn ngẩng đầu, nheo đôi mắt tinh nghịch mà cười, còn lộ ra đôi lúm đồng tiền nhỏ xinh, trông vô cùng hớn hở: “Hẳn là sẽ ngon miệng lắm đây!”

Giang Oản Oản vô cùng yêu thích dáng vẻ đáng yêu của tiểu tử này, nàng bế bổng thằng bé lên, hôn chụt mấy cái rồi mới đặt xuống đất.

“Thôi được rồi, con cứ tự mình chơi đùa đi, nương vào bếp đây.”

Đoàn Đoàn lắc đầu: “Nương, con muốn đi cùng nương, con có thể giúp ích cho nương mà!”

Giang Oản Oản khẽ mỉm cười, kéo bàn tay nhỏ bé của thằng bé: “Được lắm! Vậy thì con hãy giúp nương lột tỏi nhé!”

“Được ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đột nhiên nhớ đến phụ thân còn đang ở phía sau, Đoàn Đoàn lật đật nói: “Phụ thân và tiểu thúc thúc cũng về rồi, Đoàn Đoàn đã về cùng họ.”

Lời vừa dứt, hai huynh đệ Tần Tĩnh Trì đã bước vào sân, đang định hạ gùi xuống.

Giang Oản Oản vội vàng bước đến đỡ lấy chiếc gùi nặng trĩu: “Hai người đã về rồi đó sao!”

Hai người đặt gùi xuống, trút hết khoai tây ra, chất thành đống gọn gàng nơi góc bếp.

"Mau súc rửa dung nhan đi!" Giang Oản Oản bưng một chậu nước ấm áp đặt xuống bàn.

Hai người sơ sài tẩy trần một phen, Tần Tĩnh Nghiễn liền toan cáo lui.

"A ca, tẩu tử, đệ xin phép về trước!"

Chẳng đợi Tần Tĩnh Trì kịp lên tiếng, đã nghe Giang Oản Oản vội vã nói: "Hãy ở lại dùng bữa, chớ vội hồi phủ!"

"Nhưng phụ thân cùng mẫu thân hẳn là đang đợi đệ!"

Giang Oản Oản trầm ngâm giây lát, rồi cất lời: "Vậy thì đệ hãy đi gọi phụ thân cùng mẫu thân đến đây, hôm nay chúng ta sẽ dùng bữa ở nhà!"

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn ca ca mình, Tần Tĩnh Trì trầm ngâm đôi chút, khẽ gật đầu với hắn: "Đệ hãy đi gọi phụ thân cùng mẫu thân đến đây dùng bữa đi!"

Tần Tĩnh Nghiễn nghĩ tới món ăn giữa trưa, trong lòng vô cùng vui mừng: "Vậy đệ đi đây!" Dứt lời, liền vội vã chạy ra khỏi cửa.

Thấy dáng vẻ vội vã của hắn, Giang Oản Oản cùng Tần Tĩnh Trì đưa mắt nhìn nhau, bất giác bật cười.

"Vậy ta đi chuẩn bị bữa cơm trước!"

"Ta sẽ cùng nàng, phụ giúp nàng một tay!"

Đoàn Đoàn vội vã kéo tay phụ thân cùng mẫu thân, cũng chen lời: "Còn có Đoàn Đoàn nữa!"

Tần Tĩnh Trì ôm lấy m.ô.n.g bé nhỏ của tiểu gia hỏa, một tay bế cậu lên: "Vậy phụ tử chúng ta cùng đi giúp nương của con!"

Giang Oản Oản nhìn phụ tử hai người tình thâm ý nồng, không khỏi khẽ cong môi: "Vậy đi thôi."

Vừa tới gian bếp, Giang Oản Oản lấy khối thịt xông khói treo trên tường đưa cho Tần Tĩnh Trì, lấy cớ rằng: "Mấy hôm trước ta có mua một ít thịt xông khói, ngươi rửa miếng này giúp ta nhé! Ta đi chuẩn bị bữa cơm."

"Được!"

Đoàn Đoàn nhìn miếng thịt trong tay phụ thân mà nuốt nước bọt: "Mẫu thân ơi mẫu thân! Vậy con làm gì đây?"

Giang Oản Oản đưa cho tiểu gia hỏa mấy nhánh tỏi: "Đoàn Đoàn giúp nương bóc tỏi đi!"

Đoàn Đoàn vỗ n.g.ự.c bé nhỏ của mình cam đoan: "Nương yên tâm, Đoàn Đoàn nhất định sẽ bóc thật tốt, thuở trước con cũng từng giúp gia gia nãi nãi bóc rồi mà."

Giang Oản Oản nhìn dáng vẻ kiêu hãnh của tiểu gia hỏa, nàng không khỏi hôn lên đôi má phúng phính của cậu: "Được! Nương tin Đoàn Đoàn!"

Giang Oản Oản chuẩn bị bữa cơm. Nàng lấy mấy củ khoai tây, gọt vỏ thái lát mỏng. Hôm nay nàng toan làm món khoai tây xào khô.

Sau đó, nàng lại xắt vài quả ớt xanh, kế đó xắt hành cùng gừng, rồi lấy tỏi mà tiểu bánh bao đã bóc xong đem giã nát, đặt sang một bên.

Nhớ tới hôm nay nàng thấy một dải hành lớn xanh tốt ngoài sân nhà mình, liền ra ngoài hái một nắm, rửa sạch, xắt thành từng đoạn nhỏ.

Tần Tĩnh Trì đem khối thịt xông khói đã rửa sạch đến, đặt lên thớt: "Để ta thái, nàng hãy mau chuẩn bị thức ăn trước đi."

Giang Oản Oản nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Được!"

Thấy nồi cơm gạo lứt trên bếp đã gần chín tới, nàng lau chùi chảo một chút rồi đổ dầu vào. Đợi dầu nóng già, nàng trút khoai tây vào, chiên cho tới khi chúng ngả vàng thì vớt ra. Kế đó, nàng lại cho ớt, hành, gừng, tỏi cùng hoa tiêu vào nồi phi thơm. Lúc này mới đổ khoai tây vào xào sơ, nêm nếm thêm muối, đường, cùng tương du, cuối cùng rắc một nắm hành lá là đã có thể múc ra đĩa.

Tần Tĩnh Trì đã thái thịt xong từ lâu, đứng cạnh nàng quan sát. Khi thấy nàng đổ lượng dầu nhiều đến thế, hắn không khỏi ngẩn người, bởi chưa từng thấy ai xào thức ăn mà dùng nhiều dầu như vậy.

Thế nhưng, cuối cùng hắn vẫn không thể không cam chịu trước mùi hương cay nồng nức mũi của khoai tây.

Đoàn Đoàn nhìn chằm chằm vào nồi khoai tây xào khô, lén lút nuốt nước bọt mấy lượt.

Giang Oản Oản mỉm cười ẩn ý, cầm đũa gắp cho phụ tử hai người mỗi người một miếng khoai tây. Nhưng bởi khoai tây vừa ra khỏi nồi còn nóng hổi, nàng bèn thổi nguội một chút: "Mau nếm thử xem, mấy tiểu miêu tham ăn!"

---