Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy các tẩu tử đang bận rộn trong phòng bếp, Giang Oản Oản vốn rỗi việc liền cất lời: “Muội xin vào phụ các tẩu tử một tay.”

Đại Ngưu liền xua tay: “Không cần đâu, chắc đã gần xong cả rồi. Oản Oản muội cứ an tọa dùng trà.”

Giang Oản Oản cười đáp: “Muội vốn tính không thể ngồi yên, xin cho muội được vào xem thử.”

Dứt lời, nàng ôm số rau đã nhặt, tiến vào phòng bếp.

Chỗ bàn bên kia, Đoàn Đoàn hớn hở kể lể về vị ngon của bánh táo: “Bánh ngọt mềm thơm, ngon tuyệt làm sao! Vừa rồi, Đoàn Đoàn đã ăn thật nhiều rồi đó!”

Tiểu Bảo lẳng lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn chớp chớp, l.i.ế.m nhẹ môi một cái, khóe miệng đã lấp lánh một thứ không rõ tên.

Cẩu Đản và Nhị Oa cũng không ngừng nuốt nước bọt, cả hai đều vô thức đưa mắt nhìn về mấy chiếc giỏ đang đặt trên bàn.

Bọn tiểu tử nhìn nhau, đang tính xem ai sẽ là người đi lấy bánh ngọt thì Tiểu Bảo đã níu chặt cánh tay Cẩu Đản: “Ca ca! Tiểu Bảo… muốn! Bánh ngọt!”

Sau đó, cái bóng nhỏ nhắn với đôi chân ngắn ngủn thoắt một cái đã chạy tới bên Lý Quý. Cậu bé dùng đôi tay nhỏ bé của mình cầm lấy một ngón tay của Lý Quý, tay kia thì chỉ vào chiếc giỏ trên bàn, líu lo nói với giọng trẻ con: “Cha, bánh ngọt, bánh ngọt! Tiểu Bảo và ca ca… muốn ăn!”

Lý Quý cười đáp: “Được được được, để cha lấy cho con đây.”

Sau đó, Lý Quý liền vẫy tay gọi các tiểu tử khác. Khi bọn trẻ đã lại gần, hắn liền lấy mấy miếng bánh ngọt trong giỏ ra rồi chia cho bọn trẻ.

Thấy Lý Quý cũng chia phần cho mình, Đoàn Đoàn liền vỗ vỗ cái bụng tròn xoe của mình mà nói: “A Quý thúc thúc, Đoàn Đoàn không ăn nữa đâu ạ, vừa nãy đã ăn thật nhiều rồi. Thúc cứ cho Cẩu Đản ca ca, Nhị Oa ca ca và Tiểu Bảo đệ đệ ăn đi ạ.”

Tần Tĩnh Trì xoa đầu Đoàn Đoàn, chàng cười nói: “Con mèo ham ăn nhà đệ đã ăn đến no căng rồi, nương nó cũng không cho ăn nữa. Tam ca, các vị cứ nếm thử đi, ngon lắm đó!”

Nghe chàng nói vậy, Lý Quý và Đại Ngưu cẩn trọng cầm một miếng bánh lên. Phần còn lại thì chưa vội ăn, định mang về cho nhi tử và nương tử ở nhà.

Trong khi mọi người đang vui vẻ trò chuyện trong nhà, từ phía phòng bếp bên kia đã bắt đầu lan tỏa mùi thơm ngào ngạt của thức ăn.

Bọn tiểu nhóc ngửi thấy mùi thơm đều lập tức chạy ùa tới tụ tập trước cửa phòng bếp, ríu rít gọi nương thân.

Kim Thị và các tẩu tử đang đứng bên cạnh Giang Oản Oản giúp đỡ thái cắt thức ăn. Kể từ khi Giang Oản Oản bước vào, việc bếp núc đã hoàn toàn được giao phó cho nàng.

Khi thấy bọn tiểu tử đang xúm xít ngoài cửa, Kim Thị đi ra xoa đầu Cẩu Đản mà ôn tồn dặn dò: “Thức ăn đã làm xong cả rồi, con ngoan ngoãn dẫn các đệ đệ vào phòng khách chờ đợi.”

Cẩu Đản nghe lời, chỉ đành ngoan ngoãn kéo các đệ đệ vẫn đang lưu luyến mà quay trở về phòng khách. Dẫu cho bọn tiểu nhóc vẫn không ngừng trông ngóng nhìn về phía phòng bếp, ngay cả các nam nhân ngửi thấy mùi thơm cũng đồng loạt đưa mắt về hướng đó.

Chẳng mấy chốc, Giang Oản Oản cùng phu quân và người nhà đã bưng các món ăn lên: nào thịt kho tàu, nào đậu phụ Tứ Xuyên, rau xào, khoai tây sợi xào dấm, trứng hấp cùng canh sườn hầm củ cải. Tuy chẳng có quá nhiều mỹ vị nhưng lại dư dật vô cùng, dù đông người thế này vẫn đủ để ăn no.

Kim Thị đặt bát đũa lên bàn, cất lời: “Mọi món ăn hôm nay đều do Oản Oản tự tay nấu. Chúng ta hôm nay được hưởng lộc rồi, lát nữa chư vị cứ thoải mái dùng bữa nhé.”

Đại Ngưu cũng hùa theo lời nương tử, hắn trầm giọng nói: “Mới ngửi thôi đã thấy thơm lừng!”

Giang Oản Oản và Vương Thị cùng nhau đi xới cơm, nàng nghe vậy thì mỉm cười song cũng không nói gì nhiều. Tần Tĩnh Trì và Đại Ngưu thì lo lắng cho tiểu nhi tử nhà mình, cả hai người đều ôm nhi tử đặt lên ghế.

Đám tiểu tử nhìn một bàn đồ ăn thơm ngào ngạt thì lập tức hân hoan bàn tán: “A, là thịt kho tàu này!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cẩu Đản vốn rất thích ăn thịt kho tàu. Sau khi được thưởng thức vài bận ở nhà Giang Oản Oản, nó trở nên vô cùng say mê món này!

Nhị Oa cười tủm tỉm nói: “Cẩu Đản ca ca, hôm nay đệ nhất định sẽ ăn ba bát cơm!”

Tiểu Bảo kéo tay Đoàn Đoàn, tiểu tử chỉ vào món thịt kho tàu trên bàn, phấn khích nói: “Ca ca! Bóng loáng! Bóng loáng kìa!”

Sau đó lại nhìn món trứng hấp láng mịn rồi vui vẻ nói: “Trứng trứng! Trứng trứng!”

Đoàn Đoàn cười híp cả mắt, tiểu tử lau vệt nước miếng nơi khóe miệng Tiểu Bảo, dáng vẻ chẳng khác nào một lão tiên sinh nhỏ tuổi: “Tiểu Bảo đệ đệ, đây là món thịt kho của nương ca đó, lát nữa đệ nhớ ăn nhiều một chút, ngon lắm đó!”

Nương tử của Lý Quý ngồi bên cạnh cười nói: “Đoàn Đoàn, để thẩm thẩm bế Tiểu Bảo cho đệ đệ dùng bữa, con cũng ăn nhiều vào.”

Đoàn Đoàn ngoan ngoãn gật đầu: “Đoàn Đoàn biết rồi ạ!”

Tuy nhiên, ba người trong nhà Đoàn Đoàn đã thưởng thức không ít bánh ngọt nên giờ bụng dạ khó mà chứa thêm, song vẫn chẳng thể làm lay chuyển sự nhiệt tình của Đại Ngưu cùng Lý Quý. Thế là, mỗi người đành ăn thêm non nửa bát cơm, miễn cưỡng gắp vài ba món ăn cho có lệ.

Còn những người khác thì ăn rất ngon lành, nhất là đám tiểu tử, ai nấy đều ăn thêm chút cơm nữa.

Đoàn Đoàn thấy các ca ca và đệ đệ ăn đến mức khóe miệng vương vãi dầu mỡ, tiểu tử kiêu ngạo vểnh môi bật cười, thậm chí còn nhỏ giọng thì thầm với Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì: “Cha nương, Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca, cùng Tiểu Bảo đệ đệ hẳn là rất hợp khẩu vị với cơm nương nấu, ba tiểu tử ấy đã ăn thật nhiều rồi đó!”

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nhìn nhau, hai người nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của tiểu tử, một người khẽ xoa đầu, người kia lại vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của tiểu tử, một nhà ba người cười vang một góc.

Đoàn Đoàn cười nhẹ, yên ổn mặc cho cha nương vuốt ve. Tiểu tử này quả thực thông tuệ, tiểu tử biết rằng hai người họ quý mến mình nên mới thích véo má, xoa đầu mình như vậy.

Sau khi mọi người dùng bữa xong, Đại Ngưu cùng Lý Quý lập tức lấy số bánh táo đỏ mà Giang Oản Oản mang tới ra rồi chia cho nương tử, hài tử và người nhà Giang Oản Oản.

Song người nhà Giang Oản Oản lại chẳng thể ăn thêm nữa, vì vậy nàng đành để dành cho đám bánh bao nhỏ thưởng thức.

Cho dù vừa ăn xong một bàn món ngon, vẫn không thể ngăn được mọi người say sưa thưởng thức bánh táo. Tuy đám tiểu tử đã được nếm thử, nhưng giờ đây chúng vẫn rất cẩn trọng khi thưởng thức từng chiếc.

Còn mấy người Kim Thị thì không ngừng cảm thán: “Bánh táo đỏ này mềm thật đấy, ngon quá đỗi!”

Tuy nhiên, các nàng lại chẳng nỡ ăn nhiều, bởi thứ mỹ vị nào cũng muốn dành dụm cho nhi tử trong nhà thưởng thức.

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đàm luận cùng Đại Ngưu và Lý Quý về chuyện bán đậu phụ. Nay việc buôn bán càng thêm khấm khá, mỗi ngày đều có thể kiếm được sáu bảy lượng bạc. Mấy người bọn họ thấm đượm niềm vui, đồng thời trong lòng cũng dấy lên những ý niệm khác.

“Tĩnh Trì, Oản Oản à, bây giờ chúng ta đang ấp ủ ý định tích cóp chút bạc rồi sẽ cùng nhau mở một cửa hiệu, hai người cảm thấy thế nào?”

Lý Quý tiếp lời Đại Ngưu, hắn nói: “Trời trở gió hoặc có mưa thì chúng ta sẽ không thể mở quầy hàng, vì vậy nếu có một cửa hàng có lẽ sẽ tốt hơn.”

Tần Tĩnh Trì thấy điều này hoàn toàn khả thi, hắn gật đầu, sau đó nhìn Giang Oản Oản: “Nàng cảm thấy sao?”

Giang Oản Oản suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Đại Ngưu ca, nếu ca muốn mở tiệm thì đừng chỉ bán mỗi đậu phụ, mà hãy bán thêm xiên nướng đi ạ!”

Mọi người nghe vậy thì hoang mang gãi đầu, Tần Đắc Chính nói: “Xiên nướng này là cái gì vậy?”

Giang Oản Oản mỉm cười, nàng giải thích: “Xiên nướng là xâu thịt hoặc các món ăn thành một chuỗi, sau đó chỉ cần chiên bằng dầu, rắc lớp bột ớt lên đó, mùi vị không chỉ ngon tuyệt luân đâu ạ!”