Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ thực Tần Tĩnh Trì không phải kẻ khờ dại, chủ yếu là bởi Giang Oản Oản có thể biến đậu phụ lên men thành món đậu phụ thối thơm ngon. Bởi vậy, chắc hẳn hắn bị tay nghề nấu nướng của nàng làm cho mê hoặc, mới có thể tin rằng đất sét thực sự dùng để bôi trực tiếp lên cả con gà. Kết cục là hắn phải rửa đi rửa lại vài lần mới sạch.
Giang Oản Oản cười mỉm chi nhìn hắn, nói: “Đúng là làm món ăn đó. Chẳng phải lần trước chàng đã dùng món gà nướng đất sét rồi sao? Hương vị chẳng phải rất tuyệt sao?”
Đoàn Đoàn bước đi phía trước, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại. Cẩu Đản và Nhị Oa ầm ĩ tranh cãi, kỳ thực đã đi cách xa cậu bé một đoạn.
Nhìn thấy phụ thân và mẫu thân chậm rãi sánh bước, gương mặt tiểu tử ánh lên nụ cười tươi tắn. Đoàn Đoàn không nhịn được chạy lại phía bọn họ, ôm chặt lấy chân Tần Tĩnh Trì.
“Phụ thân, mẫu thân, hai người đang đàm đạo chuyện gì vậy? Đoàn Đoàn cũng muốn nghe!”
Tần Tĩnh Trì duỗi một tay ôm lấy nhi tử, cười nói: “Sao con không đi cùng Cẩu Đản và Nhị Oa vậy?”
Đoàn Đoàn nhìn Cẩu Đản và Nhị Oa vẫn còn đang ầm ĩ tranh cãi phía trước, khẽ cười nói: “Con không rõ Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca đang nói chuyện gì, Nhị Oa ca ca tự mình nổi giận đuổi theo huynh ấy muốn đánh nhau.”
Nói đoạn, tiểu tử lại ngẩng đầu nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, cất tiếng trách yêu: “Phụ thân, mẫu thân à, hai người vẫn chưa nói cho Đoàn Đoàn biết vừa rồi hai người đang đàm đạo chuyện gì đâu! Không được đánh trống lảng đâu nhé.”
Giang Oản Oản bất lực véo nhẹ vành tai nhỏ của cậu bé, hỏi: “Con học được cách nói chuyện này từ nơi nào? Lại còn biết nói không được đánh trống lảng sao?”
Đoàn Đoàn trưng ra vẻ mặt đương nhiên, mở miệng đáp: “Mẫu thân nói thế mà! Mỗi lần phụ thân chọc mẫu thân nổi giận, phụ thân lại tìm chuyện khác để nói. Mẫu thân sẽ nói như vậy với phụ thân.”
Nói đoạn, tiểu tử rất vui vẻ, cất tiếng: “Câu này quả nhiên có ích quá! Sau này mẫu thân sẽ dạy Đoàn Đoàn những câu khác nữa…”
Đoàn Đoàn lẩm bẩm tự nhủ, Giang Oản Oản nghe vậy, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười. Tiểu gia hỏa này có sức quan sát tinh tường quá đỗi!
Khi Đoàn Đoàn nói xong, ý thức được Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì vẫn chưa đáp lời câu hỏi vừa rồi của mình, tiểu tử lại trề đôi môi nhỏ xinh: “Xem xem, mẫu thân lại đánh trống lảng rồi. Mẫu thân vẫn chưa trả lời Đoàn Đoàn biết hai người đang đàm đạo chuyện gì đâu!”
Tần Tĩnh Trì níu nhẹ đôi môi nhỏ của cậu bé, bất lực nói: “Con đúng là một chú chim sẻ nhỏ! Mỗi ngày líu lo không ngớt, khiến cho phụ thân của con đau đầu khôn xiết.”
“Hừ! Phụ thân hư hỏng!”
Giang Oản Oản nắm bàn tay Đoàn Đoàn, khẽ nói: “Chúng ta vừa nói chuyện về món gà nướng đất sét lần trước, chắc là phụ thân con đói rồi.”
Đoàn Đoàn vừa nghe liền nghĩ đến món chân gà nướng thơm lừng. Tiểu tử khẽ nuốt nước bọt, ghé sát vào lòng Tần Tĩnh Trì thì thầm vào tai Giang Oản Oản: “Mẫu thân ơi, hôm nào chúng ta lại làm gà nướng đất sét ăn nhé, để phụ thân hư hỏng giúp chúng ta lau sạch lớp bùn bẩn kia! Ừm… Nếu người làm ngon, con sẽ để phụ thân ăn đùi gà! Được không mẫu thân?”
Giang Oản Oản nén cười, đáp: “Ừ… Được!”
Tần Tĩnh Trì vô biểu tình ôm chặt tiểu tử kia, véo nhẹ hai má mềm mại của cậu bé: “Phụ thân còn đang ôm con đó. Con cảm thấy con nói thầm thì phụ thân không nghe thấy sao? Mấy ngày trước mẫu thân con vừa kể cho con chuyện tự lừa mình dối người, con đã quên rồi ư?”
Đoàn Đoàn mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn phải nhượng bộ trước uy thế của phụ thân mình: “Vậy nếu phụ thân đã nghe được rồi, thì hôm nào chúng ta làm gà nướng đất sét nhé, được không?”
Tiểu tử kia chân thành cam đoan rằng: “Phụ thân không cần ăn đùi gà đâu! Ừm… Phụ thân có thể dùng cánh gà!”
Tần Tĩnh Trì khẽ cau mày, hỏi lại: “Sao vậy, phụ thân của con không xứng dùng chân gà của con ư?”
Đoàn Đoàn lắc đầu, đáp: “Ôi chao, phụ thân thật là ngốc nghếch. Một chiếc chân gà phải để cho mẫu thân nữa, mẫu thân còn đang mang thai đệ đệ nhỏ đấy! Ừm… Còn một chiếc kia… Một chiếc kia…” Đoàn Đoàn gãi đầu, nhất thời không biết nên diễn tả thế nào: “Một chân khác có nên để cho gia gia nãi nãi, ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu không? Nhưng vẫn còn chưa đủ! Vậy ta biết làm sao đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lần trước Giang Oản Oản bị ép dùng một chiếc chân gà nướng đất sét, chiếc còn lại là Đoàn Đoàn dùng.
Đoàn Đoàn cau mày suy tư. Lần này tiểu tử không thể dùng chân gà nữa, phải nhường phần cho gia gia nãi nãi và ngoại tổ mẫu ngoại tổ phụ! Bản thân tiểu tử không thể chiếm riêng một chiếc chân gà! Tiểu tử và phụ thân cùng dùng cánh gà vậy! Cánh gà cũng ngon lắm!
Khi một nhóm người đến nhà Đại Ngưu, Kim Thị đã làm một bàn tiệc thịnh soạn và đang đợi mọi người.
Đoàn Đoàn vui vẻ chạy vào nhà, nhìn thấy một bàn đầy ắp thức ăn, vui sướng vỗ tay reo lên: “Oa! Thím làm biết bao món ngon!”
Tiểu tử nhìn thấy trên trán Kim Thị và Đại Ngưu lấm tấm giọt mồ hôi, liền chợt nhớ đến tây qua ướp lạnh và trà mật ong bưởi mà bọn họ mang tới: “Đại Ngưu thúc, thím! Chúng ta mang tây qua ướp lạnh và trà mật ong bưởi qua đây nè! Mọi người có phải đang nóng bức lắm không? Mau dùng một chút đi! Như vậy sẽ mát mẻ hơn nhiều đó!”
Cẩu Đản khoác tay lên vai Đoàn Đoàn, nhìn cha nương tiểu tử gật đầu: “Phải đó ạ! Mát lạnh tuyệt luân! Vị cũng ngon lành vô cùng!”
Ánh mắt Đoàn Đoàn dõi về phía Tần phụ đang tay xách dưa hấu cùng ấm trà. Tiểu tử thấy ông đặt giỏ lên trên bàn, liền cùng Cẩu Đản, một đứa kéo Kim Thị, một đứa kéo Đại Ngưu, vội vã tiến về phía bàn. Đoàn Đoàn còn nhanh miệng thúc giục: “Hai người mau đến đây ạ! Kẻo dưa bị đá nát cả bây giờ!”
Khi đôi phu phụ họ Tần đặt chân tới trước bàn, những miếng dưa hấu vẫn còn tươi rói, mát rượi; bên ngoài ấm trà bưởi mật ong vẫn còn phảng phất một lớp sương trắng. Hai người mỗi người thưởng thức một chén trà bưởi mật ong, lập tức cảm thấy khắp châu thân sảng khoái vô cùng, hơi nóng đã tiêu tán đến tám chín phần.
Khi cả hai dùng xong, Đại Ngưu mới nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản mà cất lời: “Sao ta cảm thấy nước trà này như lấy từ chốn đông lạnh băng giá? Dù ngâm dưới giếng sâu cũng chẳng thể mát lạnh đến nhường này được!”
Bởi lẽ khi mang dưa đi, băng đã được lấy ra, đá trong trà cũng đã tan chảy tự bao giờ. Thế nên hai người chẳng lấy làm kinh ngạc khi không phát hiện ra sự tồn tại của băng.
Lúc này, Tần Đắc Chính đứng ở một bên, cười đáp: “Đại Ngưu huynh, băng đã được thả vào nước trà này rồi, sao có thể không lạnh được?”
“Băng ư? Thế mà các ngươi lại có thể dự trữ băng tuyết sao? Chẳng lẽ có cách giữ được ư?”
Tần Đắc Chính cũng không nhịn được mà nhìn về phía Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì. Vấn đề này hắn ta cũng còn chưa được tỏ tường.
Giang Oản Oản lắc đầu, cất lời đáp: “Kỳ thực, ta tự mình chế tạo ra băng.”
“Tự mình chế tạo ra băng?”
Đại Ngưu cùng Kim Thị chẳng kìm được thốt lên kinh ngạc!
Đại Ngưu cảm thán: “Khối băng này vô cùng quý giá. Vào mùa hạ, nó có thể sánh ngang với vàng ròng vậy! Nếu có thể tự làm ra, giá trị biết là bao nhiêu đây?”
Tần Đắc Chính đứng bên cạnh không ngừng gật gù, nhưng nghĩ lại, nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, thần sắc nghiêm nghị nói: “Tĩnh Trì, Oản Oản, các ngươi phải giữ kín tuyệt mật phương pháp chế tạo băng này đó! Tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai! Khối băng này dễ dàng hái bạc như vậy, e rằng tất sẽ chiêu dụ kẻ gian hiểm!”
Đại Ngưu cũng trịnh trọng gật đầu: “Các ngươi cũng không thể tùy tiện phơi bày cho người ngoài chiêm ngưỡng, tạm thời cũng chớ nên buôn bán! Nếu không, hãy tìm đến Lý Viễn huyện lệnh đại nhân thỉnh giáo, xem xét người có cao kiến gì chăng.”
Lý Viễn cùng họ xem chừng thân tình, lại là huyện lệnh, chắc hẳn có thể tìm ra phương sách vẹn toàn.
Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đều kinh ngạc nhìn Tần Đắc Chính. Bọn họ không ngờ Tần Đắc Chính và Đại Ngưu lại nói như vậy, ngay cả chính hai người cũng chưa từng mảy may nghĩ tới tầm quan trọng đến vậy.
Đại Ngưu và Tần Đắc Chính liếc mắt nhìn nhau một thoáng, cả hai đều biết chuyện này trọng yếu nhường nào. Bởi vì mấy ngày trước quán thịt nướng của họ đã bị một tên đạo tặc dòm ngó, khiến quán trở nên bề bộn. Hẳn là muốn tìm công thức bí truyền món thịt nướng!
Bởi vì chẳng có tổn thất nào đáng kể, nên hai người bọn họ cùng Lý Viễn chỉ đóng đinh lại ô cửa sổ mà tên trộm đã vượt qua, rồi bẩm báo lên quan trên. Sau đó mọi việc cũng lắng xuống, khách khứa vẫn tấp nập như thường lệ. Vì thế hai người cũng không nói cho Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản hay biết.