Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Đoàn Đoàn bé nhỏ đang cố sức ôm quả dưa hấu lên, Tần phụ vội vàng ôm nó vào trong ngực: “Ôi, cháu trai ngoan ngoãn của gia gia. Sao cháu ôm nổi chứ? Để gia gia ôm hộ con!”
Đoàn Đoàn mỉm cười nhìn ông, đoạn đi trước dẫn lối: “Gia gia ơi, Tuấn Phong ca ca đang ngồi trên xe ngựa đợi con đó. Chúng ta mau mang dưa hấu cho ca ca đi thôi. Cha con còn phải đưa ca ca về nhà nữa!”
“Được được được, cháu ngoan, đi chậm thôi!”
Chờ tới lúc ông ôm dưa hấu ra ngoài sân, Giang Oản Oản đã xuống xe ngựa, đứng một bên chờ đợi.
Nàng đặt dưa hấu lên xe ngựa, dặn dò Tần Tĩnh Trì: “Chàng đưa Tuấn Phong về nhà đi, rồi mau chóng trở về đấy!”
“Ta biết rồi.”
Đoàn Đoàn kéo mạnh dây túi vải nhỏ trên vai mình. Cậu bé thấy xe ngựa đã khuất dần, mới nắm tay Giang Oản Oản và theo sau Tần phụ đi vào cửa.
Buổi tối, Tần Tĩnh Trì tựa vào mé trái giường Đoàn Đoàn, còn Giang Oản Oản nằm ở mé phải Đoàn Đoàn.
Tần Tĩnh Trì lấy hai bức thư gửi cho Đoàn Đoàn ra, phe phẩy trước mặt cậu bé: “Để phụ thân xem nào, Mộ đại nhân gửi thư cho ai đây?”
Đoàn Đoàn nghe hắn nói vậy, lập tức hai mắt tròn xoe, vội tung chăn bật dậy: “Cha ơi! Là Mộ thúc thúc gửi phải không ạ? Có phải Mộ thúc thúc viết thư cho Đoàn Đoàn không? Mộ thúc thúc đã đồng ý sẽ viết thư cho Đoàn Đoàn rồi!”
Đoàn Đoàn kéo cánh tay Tần Tĩnh Trì, chui vào lòng hắn, cố sức nhìn bức thư. Cậu bé nhìn thấy tên mình ở đầu bức thư, vui mừng reo lên: “A! Đúng là gửi cho Đoàn Đoàn, phải không ạ? Có tên Đoàn Đoàn ở đây kìa!”
Tần Tĩnh Trì liếc nhìn cậu bé, mỉm cười đưa bức thư cho cậu bé: “Có hai bức thư đấy, con tự cầm lấy mà đọc đi. Để phụ thân xem con nhận ra được bao nhiêu chữ.”
Đoàn Đoàn chớp chớp mắt: “Ơ? Hai bức lận ư?”
Tần Tĩnh Trì chỉ vào một bức thư, nói: “Bức này có chữ ký của Mộ Nam Tinh. Chắc là nhi tử của Mộ thúc thúc gửi cho con.”
Nghe đến đây, Đoàn Đoàn vui vẻ bật cười thành tiếng: “Hì hì… Tinh Tinh ca ca quả nhiên đã viết thư gửi cho Đoàn Đoàn!”
Kỳ thực Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nhìn bức thư này có chút ngạc nhiên. Nhi tử của Mộ Quy Hoằng chưa từng gặp Đoàn Đoàn. Sao cậu ta có thể viết thư gửi cho một người xa lạ chưa từng gặp mặt chứ.
Giang Oản Oản nhìn Đoàn Đoàn. Nàng thầm nghĩ, có lẽ là do Mộ Quy Hoằng yêu cầu Mộ Nam Tinh làm vậy.
Đoàn Đoàn hăm hở mở bức thư Mộ Nam Tinh viết ra. Mặc dù Đoàn Đoàn chưa từng gặp Mộ Nam Tinh nhưng do hay lui tới hiệu sách của Tần Tĩnh Nghiễn, ngày ngày tiếp xúc nên bị ảnh hưởng, cũng đã nghe hết cả câu chuyện “Cồn Cát”. Cho nên trong tiềm thức tiểu tử này, đã có một sự tôn sùng khó bề lý giải đối với những người đã học võ và cưỡi ngựa từ nhỏ.
Mà khi Mộ Quy Hoằng còn ở đây, thỉnh thoảng sẽ ôm lấy Đoàn Đoàn, hết lời ca ngợi Mộ Nam Tinh cưỡi ngựa và b.ắ.n cung tài giỏi đến nhường nào. Dù mới sáu bảy tuổi đã có thể b.ắ.n c.h.ế.t một con đại bàng.
Mỗi khi như vậy, trong mắt Đoàn Đoàn đều là sự tôn sùng, như thể những lời đó đã biến thành hiện thực, đôi mắt long lanh sáng ngời!
Mộ Quy Hoằng trông thấy vẻ ngây thơ đáng yêu của Đoàn Đoàn, càng thêm hứng thú kể về những chuyện của Mộ Nam Tinh cho tiểu tử nghe. Dẫu cho ngài chẳng mấy khi ở cạnh Mộ Nam Tinh, nhưng mỗi chi tiết ngài biết đều được kể lại cặn kẽ cho Đoàn Đoàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bởi vậy, với Đoàn Đoàn mà nói, Mộ Nam Tinh tựa hồ đã trở thành một người vô cùng thân quen.
Tiểu tử cẩn thận mở bức thư, đập vào mắt là hàng chữ viết tay ngay ngắn, thanh tú. Nhìn kỹ, mơ hồ thấy nét bút vẫn còn đôi phần non nớt. Nhưng một đứa trẻ mới sáu bảy tuổi đã có thể hạ bút viết được lối chữ như vậy, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đều không khỏi ngạc nhiên.
Đoàn Đoàn mở to đôi mắt tròn xoe, bật tiếng cảm thán: “Ôi chao! Cha nương ơi! Sao ca ca viết chữ trông khéo là vậy! So với Lâm Tử Hành thì đẹp hơn cả vạn phần! Sao ca ca lại tài tình đến thế!”
Giang Oản Oản xoa đầu tiểu tử, ôn tồn nói: “Vậy sau này con phải nghiêm cẩn học theo ca ca đấy. Cố gắng đến sáu bảy tuổi cũng có thể viết được chữ đẹp như vậy.”
“Vâng ạ…” Đoàn Đoàn đang chăm chú đọc thư, khẽ gật đầu, giọng điệu trả lời Giang Oản Oản chẳng mấy bận tâm.
Chỉ vì số chữ Đoàn Đoàn biết còn hạn chế, chỉ có thể nhận ra những chữ đơn giản nhất. Tiểu tử dựa vào sự nhận biết của mình, đôi khi lại ngưng lại chốc lát: “Nghe… Phụ thân ta nói. Đệ tên là Đoàn Đoàn, ta tên là Mộ… Mộ Nam Tinh.” Đoàn Đoàn tuy chỉ nhận ra chữ Mộ, song vì biết tên Mộ Nam Tinh nên vẫn đọc được. Tiểu tử lập tức níu vạt áo Tần Tĩnh Trì, chỉ vào hai chữ “Nam Tinh” hỏi: “Cha ơi, Đoàn Đoàn đọc vậy có chuẩn xác chăng? Đây có phải là danh tự của Tinh Tinh ca ca không ạ?”
Tần Tĩnh Trì gật đầu: “Đúng rồi, Đoàn Đoàn đọc chuẩn đó.”
Sau khi Đoàn Đoàn nhận được lời xác nhận thì cười tủm tỉm khẽ cúi đầu, chăm chú đọc lại. Quả nhiên, tiểu tử dừng lại nhìn hai chữ “Nam Tinh” hồi lâu, mấp máy đôi môi, liên tục đọc đi đọc lại mấy bận. Đôi tay nhỏ bé còn nâng niu ngắm nghía bức thư thêm một lúc lâu nữa. Chờ đến khi Đoàn Đoàn cảm thấy bản thân đã thuộc lòng nét chữ này, thì mới đọc tiếp.
“… Phụ thân ta nói… Nói đệ nhỏ tuổi hơn ta. Sau này ta gọi đệ là Đoàn Đoàn đệ đệ nhé.”
Những lời trong thư của Nam Tinh rất đơn giản, đều là mấy câu chuyện vụn vặt. Thế nên Đoàn Đoàn đọc rất trôi chảy, nhưng đến trang sau thì phải dồn hết tâm trí: “Cảm ơn mọi người tặng cho ta… Ừm… Của ta…”
Đoàn Đoàn khẽ chau mày, trang sau có quá nhiều chữ cậu bé không nhận ra. Vì thế đưa cho Tần Tĩnh Trì: “Phụ thân đọc cho Đoàn Đoàn nghe đi ạ. Con không nhận ra những chữ nơi trang sau.”
Tần Tĩnh Trì cầm lấy, chỉ vào từng chữ trong bức thư, đọc từng nét một: “Cảm ơn mọi người đã tặng cho ta cỗ đồ chơi rút gỗ và bộ xếp hình.”
Đoàn Đoàn nghe đến đây thì nở nụ cười tươi roi rói, che miệng nhỏ lại, bật cười nói: “À ra… Thì ra là cỗ đồ chơi rút gỗ ấy! Phụ thân đọc tiếp đi!”
“Dưa hấu phụ thân ta mang về ngọt lành tươi ngon, còn cả thịt bò khô cũng rất thơm! Đệ thay ta cảm ơn thúc thúc và thẩm thẩm nhé. Sau này ta vẫn sẽ viết thư cho đệ, đệ cũng có thể viết cho ta. Phụ thân ta nói Lý đại nhân sẽ đưa giúp ta. Ừm… Chỉ viết đến đây thôi, ta còn phải đi luyện tập b.ắ.n tên nữa.”
Đoàn Đoàn nghe xong, cọ cọ vào cánh tay Giang Oản Oản, tiểu tử lấy bức thư từ tay Tần Tĩnh Trì ôm vào ngực, cười híp mắt nói: “Cha nương ơi, chắc chắn ca ca rất thích đồ chơi chúng ta tặng cho ca ca. Ca ca còn nói cảm ơn mọi người nữa.”
Sau đó Tần Tĩnh Trì lại đọc bức thư Mộ Quy Hoằng viết cho tiểu tử. Ngài ấy viết cũng không dài lắm, đại ý là ngài nhớ Đoàn Đoàn lắm. Khi nào có thời gian sẽ dẫn Mộ Nam Tinh đến gặp Đoàn Đoàn, còn dặn dò tiểu tử chăm chỉ học hành cùng vài chuyện vụn vặt khác.
Đoàn Đoàn ôm khư khư hai bức thư trong tay như bảo vật, lồm cồm bò ra khỏi chăn, lăn qua người Tần Tĩnh Trì đến cạnh đầu giường, vừa xỏ hài, vừa lẩm bẩm nói: “Đây đều là thư gửi cho Đoàn Đoàn. Con phải cất giữ cẩn thận mới phải. Sau này Mộ thúc thúc và Tinh Tinh ca ca tới đây, con sẽ… mang chúng ra cho họ xem.”
Nói đoạn, tiểu tử dùng đôi chân ngắn tũn của mình, hạ một chiếc hộp tinh xảo trên giá sách xuống, thẳng thớm đặt thư vào trong rồi đóng nắp. Đoàn Đoàn còn khẽ đặt một nụ hôn lên chiếc hộp, mới đặt chiếc hộp gỗ lên giá sách.
Sau đó thì lại chạy vọt đến giường, luồn qua người Tần Tĩnh Trì rồi chui vào giữa chăn, tủm tỉm cười đắc ý.
Giang Oản Oản nghiêng đầu hôn khẽ lên vầng trán tiểu tử, rồi chống tay ngồi dậy: “Nếu đã đọc thư xong thì Đoàn Đoàn hãy đi ngủ sớm đi thôi. Nương và cha về phòng đây.”
Hôm nay Đoàn Đoàn rất vui vẻ. Nếu là ngày thường, tiểu tử sẽ làm nũng đòi cha nương ngủ cùng, nhưng hôm nay lại ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ! Đoàn Đoàn cũng đã buồn ngủ lắm rồi! Hừm hừm…”
Tần Tĩnh Trì thoáng trông hàng mi Đoàn Đoàn vẫn còn lay động, khẽ bật cười. Sau đó thổi tắt ngọn đèn trên đầu giường, đỡ Giang Oản Oản ra ngoài.