Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo tiếng thét chói tai của Lý Tuyết Trân, tiếng khóc nỉ non của hài nhi cũng đồng thời vang vọng.
Bà đỡ nhìn tiểu nam nhi đỏ hỏn trước mặt, đang định thu xếp xong xuôi để ra ngoài báo tin vui, chợt một bà đỡ khác bên cạnh kinh ngạc thốt lên: "Còn... Còn có thêm một tiểu hài nhi nữa!"
“Gì cơ? Trời ạ! Chắc chắn là song sinh!”
Ngay cả Lý Tuyết Trân cũng kinh ngạc khôn xiết, nàng ngỡ mọi chuyện đã xong, nào ngờ còn có thêm một tiểu nhi! Cảm nhận đau đớn vẫn quặn trong bụng, Lý Tuyết Trân bĩu môi muốn khóc: một tiểu nhi đã hạ sinh tốn chừng ấy thời gian, nếu thêm một tiểu nhi nữa thì biết bao giờ mới dứt!
Nhưng may mắn thay, vì đã sinh đứa thứ nhất, nên đứa thứ hai lại vô cùng nhanh chóng. Chỉ vỏn vẹn vài khắc, tiếng khóc nỉ non lại vọng ra từ trong phòng.
Tần Tĩnh Nghiễn cùng những người khác bên ngoài vì vậy chẳng rõ nguyên cớ, không hiểu vì sao tiểu hài nhi đã hạ sinh lâu đến thế mà vẫn khóc, vả lại bà đỡ còn chưa ôm ra ngoài.
Tần Tĩnh Nghiễn chợt nghĩ đến điều gì đó, môi y run rẩy thốt lên: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ Tuyết... Tuyết Trân..."
Lý Viễn vỗ đầu hắn một cái: "Nói càn gì đó! Chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì đâu!" Dù lời ông nói tràn đầy trung khí, song ngón tay ông cũng đang khẽ run rẩy.
Tiểu Ngọc cũng vội vàng "phi phi" mấy tiếng: "Cô gia, người chớ nói càn, tiểu thư chắc chắn không có chuyện gì đâu!"
Tô Hà nghe lời Tần Tĩnh Nghiễn nói, sắc mặt nàng tái nhợt, không... Không thể nào có chuyện gì! Không đâu!
Bà ấy vừa định cất lời, cánh cửa đã "kẽo kẹt" mở tung, mấy người họ vội vã tiến lên phía trước.
Hai bà đỡ mỗi người ôm một tiểu hài nhi, tươi cười bước ra, lên tiếng nói: "Chúc mừng đại nhân! Chúc mừng đại nhân! Tiểu thư đã sinh một đôi long phượng song sinh!”
Nói đoạn, lập tức đưa nhi tử cho Lý Viễn cùng Tô Hà: "Đây là tiểu ca ca!”
Rồi lại vội vàng đưa nhi nữ cho Tần Tĩnh Nghiễn: "Đây là tiểu muội muội! Dung mạo vô cùng xinh đẹp!”
Tần Tĩnh Nghiễn nhìn hài nhi đỏ hỏn trong tã lót, dù chẳng thể nhìn ra xinh đẹp ở đâu, song vừa nghĩ đây là tiểu nữ nhi của mình, y đã vô cùng vui mừng!
Lý Viễn cùng Tô Hà ôm tiểu ca ca, trong ánh mắt thảy đều tràn đầy ý cười, trêu chọc vài phen. Lý Viễn lại vội vàng nhìn tiểu muội muội trong lòng Tần Tĩnh Nghiễn. Tần Tĩnh Nghiễn nhanh chóng đưa tã lót cho ông: "Nhạc phụ, người mau bế tiểu muội muội đi, ta vào xem Tuyết Trân!"
Dứt lời, y liền đẩy cửa bước vào phòng.
Hai bà đỡ đang thu dọn đệm chăn vương đầy máu, thấy y đột nhiên xông vào, vội vàng lên tiếng: "Ôi trời! Nam tử không thể vào trong đâu! Chúng ta còn chưa thu xếp xong xuôi!”
Tần Tĩnh Nghiễn hoàn toàn chẳng mảy may để tâm lời phản đối của hai người họ, cũng không nghe rõ họ đang nói gì, vừa vào phòng đã trực tiếp an tọa bên giường, cúi đầu nhìn Lý Tuyết Trân đầu đầy mồ hôi khiến y đau lòng khôn xiết.
Lý Tuyết Trân khẽ mỉm cười nhìn y, còn chưa kịp cất lời đã mệt mỏi thiếp đi.
Tần Tĩnh Nghiễn thấy nàng đột nhiên thiếp đi, sợ hãi kéo bà đỡ sang một bên, lo lắng hỏi: "Nương tử của ta... Nàng sao rồi?"
Bà đỡ vội vàng kéo vạt áo từ trong tay y trở về, bất đắc dĩ đáp: "Tiểu thư quá mệt mỏi, bởi vậy mới lâm vào hôn mê, không có việc gì đâu, ngài đừng quá lo lắng.”
Khối đá nặng nề trong lòng Tần Tĩnh Nghiễn bỗng chốc trút hẳn xuống: "Vậy thì tốt rồi! Vậy thì tốt rồi!”
Thấy Lý Tuyết Trân say ngủ, Tần Tĩnh Nghiễn cẩn trọng sửa sang chăn cho nàng rồi mới ra ngoài xem hai hài nhi của mình.
Lúc này, y mới cẩn trọng xem xét tướng mạo hai hài nhi này. Chăm chú ngắm nghía hồi lâu, y thực sự cảm thấy hai hài nhi này tựa hồ... tựa hồ hơi kém sắc. Khi Tiểu Đô Đô vừa mới đản sinh, y có thấy qua, tiểu tử nọ khi mới sinh ra đã trắng trẻo mịn màng như vậy.
Hai hài nhi của mình... đỏ hỏn... lại có vẻ gầy yếu…
May mà y không thốt ra lời ấy, bằng không e rằng Tô Hà cùng Lý Viễn sẽ muốn cho y một trận đòn. Dù Lý Tuyết Trân mang song sinh nhưng bụng nàng vốn chẳng quá lớn, trong khi vòng bụng Giang Oản Oản chỉ mang một mình Tiểu Đô Đô lại còn lớn hơn bụng Lý Tuyết Trân một chút. Vả lại, thông thường hài nhi song sinh khi mới lọt lòng đều có vẻ yếu ớt, gầy gò, hai hài nhi của gia đình họ đã xem như không tồi chút nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bởi vậy, trong thoáng chốc, Tần Tĩnh Nghiễn lại ngẩng cao đầu vẻ đắc ý, dù nhi tử, nữ nhi của y chẳng khôi ngô như Tiểu Đô Đô, song gia đình y chính là đã hạ sinh song thai long phượng đấy thôi!
Lý Viễn cùng Tô Hà nhìn biểu cảm đắc ý trên gương mặt y, bèn bật cười khẽ lắc đầu, tiếp tục cúi đầu, đôi mắt híp lại đầy ý cười mà dỗ dành hai hài nhi đang nằm trong lòng.
Sáng sớm hôm sau, cả Tần phủ còn đang dùng bữa sáng, Tần Tĩnh Nghiễn đã ngự xe ngựa tới.
Tần phụ mở cửa đón y, y cười rạng rỡ thốt lên: "Tuyết Trân đã lâm bồn rồi!”
Tần mẫu vội vàng đặt đũa xuống, ân cần hỏi: "Thế nào rồi? Đã sinh quý tử hay tiểu thư?”
Đoàn Đoàn cũng sững sờ, lau miệng rồi vội kéo Tần Tĩnh Nghiễn đang đứng cạnh mình: "Tiểu thúc! Là đệ đệ hay muội muội vậy?"
Tần Tĩnh Nghiễn ngồi xuống bên Đoàn Đoàn, thấy mọi người đều dõi mắt nhìn hắn với vẻ hiếu kỳ xen lẫn mong đợi, khẽ cười nói: "Sau này con chính là kẻ có nhi nữ song toàn!"
“Hả?” Đoàn Đoàn gãi đầu, ngờ vực chẳng rõ vì sao tiểu thúc lại chẳng đáp lời ta cùng nãi nãi.
Tần mẫu tức khắc bật cười thành tiếng: "Thật ư?”
Tần Tĩnh Nghiễn khẽ gật đầu: "Đương nhiên là thật!”
Đoàn Đoàn nghi hoặc dõi nhìn hai người họ, bồn chồn cất tiếng hỏi: "Ai da, tiểu thúc, nãi nãi, hai người đang nói gì vậy? Vì sao Đoàn Đoàn nghe chẳng hiểu chi, vậy rốt cuộc là đệ đệ hay muội muội?"
Cuối cùng Tần phụ cũng kịp phản ứng, cười híp mắt vuốt đầu Đoàn Đoàn nói: "Ai da, tôn tử ngoan của ta, ý tiểu thúc con là thẩm của con đã hạ sinh long phượng thai, một đệ đệ cùng một muội muội!"
Đoàn Đoàn trừng to hai mắt, vội vàng túm chặt lấy tay Tần Tĩnh Nghiễn, reo lên: "Vừa có đệ đệ lại vừa có muội muội! A! Đoàn Đoàn lại có thêm đệ muội rồi!”
“Tiểu thúc ơi tiểu thúc! Hôm nay Đoàn Đoàn muốn cùng thúc đi thăm đệ muội!”
Tần Tĩnh Nghiễn khẽ gật đầu: "Được! Chờ đến chiều khi con và A Nguyệt tan học về, bấy giờ tiểu thúc sẽ đến đón các con.”
Đoàn Đoàn cười híp mắt: "Vâng vâng vâng! Vậy tiểu thúc nhất định phải tới! Lại còn phải mau mau tới đó nha!”
Bấy giờ, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đang bế Đô Đô xuống lầu, chợt nghe thấy tiếng Đoàn Đoàn líu lo không ngớt, Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ nói: "Tiểu Đoàn nhà ta đúng là một con chim sẻ tinh nghịch, trời vừa hửng sáng đã ríu rít không thôi.”
Đoàn Đoàn thấy hai người họ từ trên lầu bước xuống, liền vội vã chia sẻ niềm vui: "Cha nương! Đoàn Đoàn lại có thêm đệ muội rồi!”
Giang Oản Oản kinh ngạc thốt lên: "Long phượng thai ư? Tuyết Trân thế nào rồi?”
Tần Tĩnh Nghiễn nói: "Tuyết Trân không sao, tẩu tử đừng lo lắng. Hôm nay đệ đến đây chính là muốn báo tin mừng này cho mọi người!”
Tần Tĩnh Trì vỗ vai đệ ấy: "Tiểu tử này, quả là phúc khí tràn đầy! Một lần đã có thể nam nữ song toàn! Nào có giống ta, chỉ có hai tiểu quỷ bám người, sao chẳng chịu ban cho ta một nữ nhi chứ.” Trong khi đang phàn nàn, nụ cười trên mặt hắn không hề giảm đi chút nào.
Đoàn Đoàn vội kéo cánh tay hắn phản bác: "Hừ, phụ thân thật đáng ghét, không thể chán ghét Đoàn Đoàn cùng Tiểu Đô Đô đâu, Đô Đô nhà ta thật đáng yêu, thực sự xinh xắn đó nha!"
Giang Oản Oản cũng phụ họa theo: "Đoàn Đoàn nhà ta nói chí phải.”
Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ lại uất ức buông tay ra, hắn... Hắn chỉ ước được thêm một nữ nhi mà thôi, vậy mà cũng không được ư?
Tần Tĩnh Nghiễn cười vang, ngồi một lúc rồi chuẩn bị cáo từ: "Vậy con xin đi trước, con còn phải về chăm sóc Tuyết Trân. Cha nương, ca tẩu, mọi người có muốn cùng con đến thăm hai tiểu hài kia không?"
Tần phụ Tần mẫu tức khắc gật đầu, đồng thanh đáp: "Đi đi đi!”
Sau cùng, tất thảy người trong nhà, kể cả Giang Hiền Vũ cùng Lý Tam Nương đang ở bên cạnh, đều khóa kỹ cửa sân chính, cùng nhau đến huyện thăm Lý Tuyết Trân và hai tiểu bảo bảo.
Đoàn Đoàn cùng Giang Tư Nguyệt bởi vì phải đến học viện, thế nên hai đứa một lớn một nhỏ đã bị mọi người vô tình bỏ lại nơi cổng học viện, trong không khí chỉ vương lại một lời hư ảo: "Buổi trưa lại đến đón các con."