Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt trời trên cao nắng gắt chói chang, cây cối xung quanh héo úa, tàn tạ thê lương, không còn xanh um mơn mởn, tươi tốt mướt mắt như lúc sáng sớm.

Thế nhưng, trong cái thời tiết nóng bức đến thiêu đốt này, toàn thân Thời Quỳnh lại lạnh buốt như băng. Khí lạnh như từ gan bàn chân xông thẳng lên toàn thân, lạnh đến nỗi đôi môi cậu ta trắng bệch không còn chút máu.

Phụ mẫu hắn nằm gục trong vũng m.á.u đỏ tươi, trông qua đã biết không còn hơi thở.

“Phụ thân… Mẫu thân…”

Đứng sững trước cửa nhà, toàn bộ sức lực trong cơ thể Thời Quỳnh như bị rút cạn trong khoảnh khắc. Chỉ thoáng chốc sau, cậu ta đã không kìm được mà quỵ ngã xuống nền đất lạnh.

Đám gia bộc đã vào trong từ trước chỉ biết cúi đầu im lặng, không dám thốt ra nửa lời.

Sắc mặt Thời Quỳnh tái nhợt như tờ giấy, gần như trong suốt. Đôi môi cậu ta run rẩy bần bật, khóe mắt ứ đọng tơ máu, đỏ đến nỗi khiến người ta kinh sợ.

Cậu ta không cách nào đứng thẳng dậy, cũng chẳng thể đứng vững, chỉ có thể lê từng bước, quỳ gối bò đến bên cạnh t.h.i t.h.ể phụ mẫu. Mỗi lần nhích thêm một tấc, thân thể lại càng run rẩy dữ dội hơn.

Cuối cùng, khi chân bước khó nhọc tới bên cạnh Thời phụ Thời mẫu, cậu ta dùng đôi bàn tay run rẩy đỡ hai người thân thể đẫm m.á.u ngồi dậy, thỉnh thoảng lại đưa tay che kín những miệng vết thương đầm đìa m.á.u tươi trên người bọn họ.

Cho tới khi m.á.u đã lạnh từ lâu trên người phụ thân mẫu thân nhuốm đỏ đôi tay trắng bệch của mình, khóe mắt đỏ ngầu của cậu ta mới không kiềm chế được nữa mà những dòng lệ nóng không ngừng tuôn rơi.

Từ tiếng khóc trầm thấp dần chuyển thành nấc nghẹn bi thương, đám quạ đen cách đó không xa bị kinh động bay tán loạn.

“Phụ thân… Mẫu thân…”

“Phụ thân… Mẫu thân… Sao lại thế này… Sao lại thế này…”

“Đây không phải sự thật! Không phải sự thật! Không phải… Sự thật…”

Quản gia đứng một bên đôi mắt hoe đỏ, khẽ nói: “Thiếu gia, tiểu thiếu gia… Không tìm thấy tiểu thiếu gia…”

Ánh mắt đỏ ngầu của Thời Quỳnh run rẩy, nhìn về phía ông ta: “Đi tìm! Tìm!”

Giọng nói của cậu ta trở nên khàn đặc vì khóc quá lâu, cậu ta gần như xé nát cổ họng để thốt ra mấy chữ này.

Thế nhưng tìm từ sáng tới tối, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Thời Tẫn.

Tất cả mọi người đều cho rằng đệ ấy đã gặp phải biến cố.

Thời Quỳnh cắn răng, sau khi lo liệu tang sự cho phụ mẫu về phủ Tể tướng thì mới gắng gượng dẫn người đi tìm kiếm đệ đệ.

Tìm kiếm quá nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy đệ ấy ngay tại bãi rơm rạ cách nơi phụ mẫu gặp nạn chẳng mấy xa.

Lúc đó, thiếu niên non nớt đã hôn mê bất tỉnh, thỉnh thoảng thân mình run lên bần bật, thì thầm trong miệng mấy chữ như “Đừng mà!” “Đừng g.i.ế.c họ mà!”.

Trong lòng Thời Quỳnh đau xót khôn tả.

Cậu ta thở sâu, kiềm chế cảm xúc đau xót trong lòng, nhẹ nhàng ôm đệ đệ lên xe ngựa.

Phải mất mấy ngày ròng, cuối cùng Thời Quỳnh cũng hoàn tất việc tang của Thời phụ Thời mẫu, an táng tại Lộc Sơn.

Tể tướng và Tể tướng phu nhân bị g.i.ế.c hại, người tinh tường ắt hiểu sự tình không hề đơn giản.

Thời Quỳnh liên tục dâng tấu sớ, cầu kiến Thánh thượng không ngừng, thậm chí còn cùng Đại Lý Tự điều tra nhưng kết quả cuối cùng chỉ nhận được kết luận phụ mẫu của mình bị bọn cướp sát hại.

Từ khi Thời Tẫn chứng kiến cảnh Thời phụ Thời mẫu bị sát hại, đệ ấy trở nên ít nói hẳn đi, chẳng mấy khi nở nụ cười, không tài nào tra hỏi được thông tin liên quan tới hung thủ từ đệ ấy, chỉ biết bọn chúng đều bịt kín mặt mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thời Quỳnh nhìn thấy đệ đệ hoàn toàn khác hẳn với tiểu thiếu niên hoạt bát, hay cười thuở trước, trong lòng cậu ta đau như cắt.

Sợ đệ ấy ở nhà sẽ càng thêm đau lòng, bèn sai người đưa đệ ấy đến phủ ngoại tổ.

Trong khoảng thời gian này, Thời Quỳnh gầy trơ xương, bôn ba nhọc nhằn, giày vò tâm trí ngày đêm khiến cậu ta kiệt sức đổ bệnh.

Thái y khám bệnh xong chỉ nói rằng cậu ta quá mệt mỏi nên đã hôn mê.

Trụ cột đáng tin cậy nhất của Thời gia bệnh ngã, thành ra việc điều tra án mạng của Thời phụ Thời mẫu cũng tạm thời dừng lại.

Trong đêm, vầng trăng tròn vành vạnh hiện diện trọn vẹn suốt nửa tháng bỗng chốc ẩn mình không thấy nữa, tiếng gió ào ào lướt qua song cửa sổ, phát ra âm thanh kẽo kẹt.

Trong căn phòng ngủ tối tăm, bỗng truyền tới một loạt tiếng bước chân trầm đục.

Tiếng bước chân nặng nề lạ thường.

Mộ Cẩm Phong nhìn người gầy gò nằm ở giữa giường, khẽ nhíu mày, khóe môi mím chặt.

Y từ từ tiến gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường, cúi đầu nhìn người đang hôn mê mà vẫn chau chặt mày, trong đôi mắt là bóng tối dày đặc tới mức chẳng thể nhìn thấu.

Một tiếng thở dài vang lên trong căn phòng ngủ tối tăm tĩnh mịch, y vươn tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt, lạnh như băng của Thời Quỳnh: “Quỳnh Nhi… Xin lỗi…”

Qua một lúc sau, bóng lưng gánh nỗi đau khôn tả của y từ từ cúi xuống, khẽ đặt nụ hôn lên đôi môi lạnh ngắt của Thời Quỳnh.

Khi đứng dậy, bóng lưng cao lớn thẳng tắp của y khẽ run rẩy, những ngón tay gân cốt rõ ràng siết chặt, trong mắt dần tràn ra sự bi thương cùng thống khổ vô tận.

“Xin lỗi…”

Tiếng bước chân dần xa, cho tới khi cửa gỗ nhẹ nhàng khép lại, Thời Quỳnh nằm trên giường mới chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt lạnh lẽo băng giá. Dường như bên trong ngoài sự lạnh lẽo ra còn đầy cay đắng, bi ai dày đặc, đôi môi trắng bệch của cậu ta khẽ mở ra: “Thật sự… Là ngươi…”

Vỏn vẹn đôi ba chữ ấy, lại giống như tiếng nức nở bi thương tột cùng.

Trở lại Vương phủ, Mộ Cẩm Phong tiến thẳng về phía ngục tối.

Trong ngục tối giam giữ vài người mặc áo đen, thân mình đẫm máu, khi nhìn kỹ thì sẽ thấy thịt nát xương tan, tựa như trải qua lăng trì.

Ánh mắt Mộ Cẩm Phong lạnh lẽo như băng, y từng bước tiến gần, nhìn mấy người trước mắt, giống như đang nhìn súc vật hay xác c.h.ế.t vô hồn, trong đôi mắt lạnh buốt chẳng hề gợn sóng.

Y tiến đến bên cạnh.

Hộ vệ lập tức run rẩy, dâng cho y một cây roi.

Mộ Cẩm Phong khẽ vuốt ve cây roi, dùng cây roi từ từ cuốn quanh cổ tay mình, chính động tác quấn roi ấy mới là sự dày vò tột cùng, cũng khiến kẻ khác phải run sợ khôn nguôi.

Trong đôi mắt của y như nhuốm màu m.á.u đỏ.

Sau khi siết chặt cây roi trong tay, đôi mắt phượng dài hẹp tuyệt đẹp của y khẽ híp lại, chỉ chừa một khe nhỏ, nhìn xuyên qua khe nhỏ ấy là sự lạnh lẽo thấu xương và nguy hiểm tột cùng.

Chẳng mấy chốc sau, đôi mắt sắc bén nhắm lại bỗng mở ra, cây roi vốn đẫm m.á.u vung về phía mấy người áo đen đang bị trói.

Từng roi rơi xuống, cơ thể của mấy người áo đen vốn đã rách nát, giờ lại nhuốm thêm sắc m.á.u đỏ tươi.

Nhưng dù bọn họ có gào thét cũng chỉ hóa thành tiếng rên rỉ, thầm thì, cảm giác đau đớn khắp cả người khiến bọn họ cảm thấy việc phát ra tiếng kêu nhỏ liên tục khó như hái sao trên trời.

Sau khi quất liên tục mấy chục roi, Mộ Cẩm Phong mới ngừng lại, thốt ra từng chữ chậm rãi: “Các ngươi phản bội ta thì thôi, sao lại dám g.i.ế.c người của y, sao dám khiến y… thống khổ đến vậy!”

Câu nói lạnh lẽo mang theo sát ý, dù cho có là đám người áo đen đã bị hành hạ đến mức không còn hình người cũng không kìm chế được mà run lên bần bật.