Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Cẩm Phong trầm ngâm chốc lát, đôi mắt hắn trầm xuống: “Truyền lệnh xuống, g.i.ế.c sạch toàn bộ những kẻ đang bị giam cầm trong đại lao Ô Cương, không được để sót một ai.”
“Khải bẩm Điện hạ, nhưng Bệ hạ đã có dụ, cần áp giải toàn bộ nam đinh trai tráng về kiến thiết các quận!”
“Đừng lắm lời!”
“Tuân lệnh… Tuân lệnh!”
Sau khi truyền lệnh, Mộ Cẩm Phong khoác ngay chiến bào lên người: “Trở về Ô Cương!”
“Điện hạ, nhưng việc công thành thì sao ạ…”
Gã còn chưa dứt lời, Mộ Cẩm Phong chợt ngước mắt nhìn gã, trong đôi mắt chứa đựng sự cực kỳ bất mãn cùng phẫn nộ dày đặc.
Cuối cùng, sau khi sắp xếp lại binh mã, Mộ Cẩm Phong dẫn theo ba ngàn binh tướng, tức tốc tiến thẳng về Ô Cương.
Trở lại thành Ô Cương, hắn cưỡi trên một con tuấn mã hùng tráng, mặt mũi đanh thép, hàm dưới căng chặt, nhìn già trẻ lớn bé ven đường đang tựa mình vào vách tường né tránh. Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi rắn, mang theo sự tàn nhẫn vô tình mà quét qua: “Các ngươi... Đã là tù binh của ta, vậy mà lại có gan bắt giữ người của ta!”
Hắn khẽ vặn cổ, gằn từng câu từng chữ: “Một canh giờ sau, nếu các ngươi không giao người ra, hoặc dám tổn thương y dù chỉ một chút…”
Hắn rút thanh kiếm bên hông ra, khẽ vung một đường: “Vậy thì các ngươi cứ chờ dưới địa ngục, để gặp vị vương hèn kém của các ngươi đi.”
Khuôn mặt vốn lạnh lùng của dân chúng Ô Cương khi nghe thấy lời này, cũng không khỏi nhất tề nhìn hắn bằng ánh mắt căm hờn, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài.
Mộ Cẩm Phong lạnh lùng nhìn bọn họ, đoạn khẽ ra hiệu cho người cận vệ bên cạnh.
“Điện hạ.”
“Các ngươi hãy để lại năm trăm binh sĩ ở đây, số còn lại lục soát kỹ lưỡng cho ta, dù có đào sâu ba thước đất cũng phải tìm ra Thế tử!”
“Tuân lệnh!”
Mộ Cẩm Phong khẽ nhếch khóe môi, xoay người xuống ngựa, sải bước đến cổng thành.
Qua nửa canh giờ, đám binh sĩ đi tìm kiếm vẫn không thu được kết quả gì.
Mộ Cẩm Phong siết chặt nắm đấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi chằng chịt, gần như đã tới cực hạn chịu đựng.
“Điện hạ, có phải Thế tử đã gặp chuyện bất trắc…” Phó tướng trên cổng thành nhíu mày, nếu Thời Quỳnh xảy ra chuyện, vậy toàn bộ bọn họ đều không thể gánh vác nổi trách nhiệm này.
Đây là chuyện xảy ra ngay trong tòa thành mà bọn họ vừa chiếm được.
Mộ Cẩm Phong lạnh lùng liếc nhìn gã một cái: “Y... Sẽ không xảy ra chuyện đâu.”
Hắn vươn tay nắm chặt thanh chắn trên tường thành, đôi mắt nheo lại: “Bách tính Ô Cương có phải rất thích sùng bái cúng tế và cầu nguyện không?”
Phó tướng không rõ vì sao Điện hạ lại nhắc đến điều này, song gã vẫn gật đầu: “Đúng thế.”
Đôi mắt Mộ Cẩm Phong khẽ chuyển động: “Dường như ngoài thành có một bãi tha ma? Nơi đó có một đàn tế hoang phế phải không?”
Phó tướng gật đầu, không biết gã chợt nghĩ đến điều gì mà bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Mộ Cẩm Phong: “Điện hạ, chẳng lẽ nào?”
Mộ Cẩm Phong trầm ngâm giây lát: “Ngươi hãy theo ta.”
Hắn nhanh chóng rời khỏi cổng thành, phi nước đại về phía ngoại thành.
Ngay tại lúc đó, ở bãi tha ma, Thời Quỳnh nằm nghiêng trên mặt đất, thân thể y khắp nơi đều là vết máu, vẫn còn run rẩy không ngớt.
Một nữ nhân tóc đã hoa râm, vận trường bào đen kịt, trong tay cầm một cây châm thô dài, nhìn Thời Quỳnh nằm trên đất, trên gương mặt hiện lên nụ cười độc ác.
Giọng nói của bà ta tựa như cành cây khô mục rữa từ lòng đất thối rữa mà vươn lên, thô ráp, khàn đặc, đầy vẻ mục nát: “Người Diên Khánh các ngươi vốn không hợp để sống trên mảnh đất Ô Cương này của ta, những nam nhi ưu tú của Ô Cương ta đều bị cái gã Hoàng tử của các ngươi nhốt vào đại lao, thậm chí…”
Nói đến đây, khóe môi nữ nhân kia khẽ run rẩy: “Thậm chí… Thậm chí còn c.h.ế.t trận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Bọn ta vốn bắt ngươi, là để dùng ngươi đe dọa Hoàng tử của ngươi, khiến hắn thả người ra, thế nhưng mà…”
Bà ta thở hắt ra một hơi: “Thế nhưng mà…”
Giọng nữ nhân kia càng trở nên khàn đặc hơn: “Thế nhưng mà... Tất cả bọn họ đã c.h.ế.t trong địa lao!”
Nói đến đây, cây châm siết chặt trong tay bà ta bỗng hung hăng đ.â.m vào người Thời Quỳnh: “Ngươi hãy trở thành vật tế cho bọn họ đi! Cứ yên lòng, bọn ta sẽ để ngươi từ từ chịu đựng rồi mới tiễn ngươi xuống dưới cửu tuyền!”
“A...!”
Thân thể Thời Quỳnh vốn đã tê dại bỗng cảm nhận cơn đau đớn kịch liệt khi cây châm thô dài kia đ.â.m sâu vào da thịt, khiến chút sức sống mỏng manh còn sót lại trong thân thể y bất ngờ bùng nổ. Thân thể y run rẩy bần bật, cố gắng đưa tay nắm lấy bàn tay già nua của nữ nhân kia.
Thời Quỳnh khó nhọc phun ra từng tiếng: “Bọn người Khương... Các ngươi... quả thực... quá tàn độc...”
Y thật sự không thể nghĩ ra, trên thế gian này lại có một nơi mà bách tính độc ác đến nhường vậy. Từng kẻ trong số chúng đều tựa như những con rối bị rắn rết, kiến độc gặm nhấm lớn lên, không chút nào có dáng vẻ của bách tính lương thiện.
Quả thật là... Vô cùng đáng sợ...
Y vừa dứt lời, đáp lại y là cơn đau đớn càng thêm sâu sắc và nặng nề.
Thân thể Thời Quỳnh co quắp lại, cơn đau đớn khiến khóe mắt y dần ửng đỏ. Chẳng lẽ hôm nay y phải bỏ mạng nơi đây?
Nhưng y không muốn chết, y còn muốn gặp phụ thân, mẫu thân, gặp đệ đệ, còn muốn... Gặp Mộ Cẩm Phong, xem liệu hắn có còn bình an, có bị thương tổn chăng...
Thời gian dần trôi, trường châm to dài không ngừng đ.â.m sâu vào thân thể Thời Quỳnh. Cơn đau đớn cứ thế ăn mòn từng chút ý thức còn sót lại của y. Khóe mắt y trượt xuống một giọt lệ, rồi mí mắt cũng chầm chậm rũ xuống…
Trước khi hoàn toàn khép lại đôi mắt, trong lòng y vẫn còn vương vấn một ảo ảnh hư vô: "Mộ Cẩm Phong… Người mau tới cứu ta… Mau cứu ta… Ta thực sự không muốn bỏ mạng…"
Bước vào nghĩa địa hoang vắng, Mộ Cẩm Phong chẳng thấy một nấm mồ nào. Mi mày hắn nhíu chặt, mí mắt khẽ giật, không hiểu sao trong lòng dấy lên nỗi bất an khôn nguôi.
Tiến thêm một đoạn, hắn nhìn thấy một căn nhà tranh đổ nát trước mắt. Hắn lập tức xoay người xuống ngựa, bước lên phía trước, chẳng hề do dự mà tung một cước đá văng cánh cửa.
Cánh cửa gỗ mục nát đập mạnh xuống đất, bụi đất mịt mù bay tứ tán khắp phòng.
Phó tướng đi theo bên cạnh hắn, bụi bay vào mặt, gã khẽ ho khan vài tiếng, rồi vội vàng đi kiểm tra xung quanh.
Một lát sau, gã lắc đầu với Mộ Cẩm Phong: “Điện hạ, dường như không một ai từng đặt chân đến nơi này. Thế tử không có ở đây.”
Mộ Cẩm Phong đi đi lại lại trong căn nhà quan sát mấy lượt, sau đó xoay người ra ngoài: “Trở về thành.”
Phó tướng đi phía sau lưng hắn, chỉ cảm thấy phẫn nộ quanh thân hắn càng thêm nồng đậm. Khí thế bức người khiến trái tim gã cũng run lên bần bật.
Khi bọn họ sắp rời khỏi nghĩa địa, Mộ Cẩm Phong chợt níu dây cương lại.
“Điện hạ, có chuyện gì vậy?”
Mộ Cẩm Phong nghiêng đầu nhìn rặng trúc lưa thưa ở đằng xa, rồi lại liếc mắt nhìn khóm cỏ dại gãy rạp bên cạnh. Con ngươi hắn khẽ chuyển, bỗng dưng mở lớn, nắm chặt dây cương lao thẳng về phía rừng trúc.
Phó tướng vội dẫn người đuổi theo.
Xuyên qua rặng trúc, dưới sườn núi hiện ra một căn nhà cỏ cũ kỹ ít ai để ý, trước nhà cỏ là một nghĩa địa trải dài bất tận.
Vài lão già và thiếu niên đang ngồi trước căn nhà tranh, vốn đang khẽ trò chuyện, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa vọng xuống từ sườn núi, nhất tề ngẩng đầu nhìn lên.
Sau khi đối diện với ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của Mộ Cẩm Phong, bọn họ vô cùng kinh ngạc. Một thiếu niên phản ứng rất nhanh, vội vàng co chân chạy vào trong nhà.
Mộ Cẩm Phong khẽ giơ tay, đoản đao trong tay đã xuyên thẳng yết hầu của thiếu niên, hắn ta ngã xuống, tắt thở ngay tại chỗ.
Hắn nhảy xuống ngựa, chốc lát sau, những kẻ khác còn chưa kịp phản ứng đã trợn mắt ngã xuống vũng m.á.u loang lổ.
Mộ Cẩm Phong đá tung t.h.i t.h.ể đang chắn ngang cửa trên mặt đất, sau đó sút tung cánh cửa.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ cảnh tượng trong nhà đã hiện ra trước mắt hắn. Con ngươi hắn chợt rụt lại, sắc đỏ bỗng nhuộm đầy đáy mắt.
Nhìn thân hình đẫm m.á.u nằm trên nền đất, Mộ Cẩm Phong cảm thấy hô hấp của mình tựa hồ cũng ngưng trệ ngay khoảnh khắc ấy…