Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quỳnh Nhi!”

Tiếng gào thét của hắn tựa dã thú cùng đường, chất chứa nỗi thống khổ tột cùng khiến người ta kinh hãi tột độ.

Trong căn nhà, cho dù là người già hay thiếu niên, Mộ Cẩm Phong không bỏ sót bất kỳ ai.

Trong mơ hồ, Thời Quỳnh nghe thấy tiếng gọi của hắn. Y khó nhọc hé mắt.

“Cẩm Phong… Cẩm Phong… Người đã tới rồi…”

Y khó khăn vươn tay ra, còn chưa kịp chạm vào vạt áo của Mộ Cẩm Phong, y đã bị hắn, một thân nhuốm máu, ôm chặt vào lòng.

Thời Quỳnh đau đến nhíu chặt mi mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra. Y khẽ thở dài, đưa tay nhẹ nhàng lau vệt m.á.u tươi đỏ rực trên dung nhan tuyệt mỹ của Mộ Cẩm Phong: “Đừng… Đừng làm vậy, ta đã nói rồi, nếu như nghe lời ta nói… Thì đừng nên hạ sát nhiều mạng người đến thế…”

Mộ Cẩm Phong cắn chặt răng, đáy mắt ngập lệ, vừa dữ tợn vừa tàn nhẫn: “Vậy mà… Bọn chúng… Dám làm tổn thương ngươi… Ta thề sẽ không để bất kỳ kẻ nào hãm hại ngươi… Tuyệt đối không…”

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn khiến Thời Quỳnh chợt khẽ rùng mình.

Lông mi y khẽ run rẩy, rồi một tiếng thở dài trầm lắng thoát ra.

Mộ Cẩm Phong khẽ buông y ra, say đắm ngắm nhìn dung nhan y, cuối cùng cúi đầu xuống, khẽ hôn lên khóe môi còn vương m.á.u của y.

Đôi mắt Thời Quỳnh khẽ giật giật.

Khoảnh khắc sau, Mộ Cẩm Phong đã ôm trọn y vào lòng, sải bước ra khỏi căn nhà đổ nát.

Nhìn những t.h.i t.h.ể m.á.u me loang lổ khắp nền đất, Thời Quỳnh mím chặt môi, nhẹ nhàng tựa đầu vào lồng n.g.ự.c vững chãi của Mộ Cẩm Phong: “Cẩm Phong… Ta đau quá đỗi….”

Ngón tay Mộ Cẩm Phong siết chặt, sắc m.á.u trong đáy mắt tựa hồ sắp trào ra.

Hắn nhanh chóng mang Thời Quỳnh quay về thành, cởi bỏ xiêm y trên người y. Sắc mặt Mộ Cẩm Phong xanh mét. Dù đã biết y phải chịu đựng những màn tra tấn tàn khốc đến nhường nào, nhưng khi tận mắt chứng kiến những vết thương chi chít trên thân thể y, hắn vẫn cảm thấy đau đớn, xót xa đến tột cùng, tựa vạn kiến cắn xé tâm can.

“Mau băng bó cho y!” Gần như là Mộ Cẩm Phong nghiến răng, khó nhọc thốt ra từng lời.

Giọng hắn âm trầm đến đáng sợ, vị đại phu đứng một bên nghe vậy, thân thể không khỏi run rẩy bần bật: “Tuân lệnh!”

Trong quá trình đại phu băng bó và kiểm tra, mi mày Thời Quỳnh vẫn nhíu chặt, trán y rịn đầy mồ hôi lạnh, hẳn là do cơn đau giày vò.

Mộ Cẩm Phong ngồi bên mép giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y y, đôi mắt hắn đỏ rực như máu: “Ngoan, đừng sợ hãi, chốc lát nữa đại phu sẽ băng bó xong xuôi.”

“Rồi sẽ chẳng còn đau đớn nữa.”

Rõ ràng vừa nãy sắc mặt còn nặng nề, phẫn nộ là thế, vậy mà ngữ điệu lại trở nên cực kỳ dịu dàng.

Vị đại phu nghe lọt tai, lòng không khỏi hoảng hốt, ánh mắt lão đảo qua đảo lại giữa Mộ Cẩm Phong và Thời Quỳnh.

Trong lúc liếc nhìn, bất chợt đối diện với đôi mắt lạnh lẽo thấu xương.

Lão đại phu run lên trong lòng, vội vàng quỳ rạp xuống: “Nhị… Nhị Hoàng tử Điện hạ… Thảo dân biết tội rồi, thảo dân không… không dám có ý gì khác.”

Mộ Cẩm Phong: “Hãy tự quản thân mình cho tốt.”

Một câu nói nhẹ bẫng lại mang sức nặng ngàn cân, đè chặt lên thân người lão đại phu.

Đại phu băng bó vết thương cho Thời Quỳnh xong xuôi, khi rời khỏi trướng của Mộ Cẩm Phong, đôi chân vẫn còn run rẩy, sau lưng thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Trong phòng, Mộ Cẩm Phong khom người hôn lên đôi môi tái nhợt của Thời Quỳnh một cái, hắn cất lời: “Yên tâm đi, kẻ nào dám thương tổn ngươi, ta ắt sẽ khiến bọn chúng nếm trải sự hối hận tột cùng.”

Sau khi sai người chăm nom Thời Quỳnh, hắn chắp giáo dài mà rời bước.

“Tướng quân, không thể được đâu!”

Trong quân trướng, một nửa khuôn mặt của Mộ Cẩm Phong ẩn hiện trong bóng tối, thoắt sáng thoắt tối, tựa như ma quỷ hiện thân.

Hắn đưa tay bưng chén rượu mạnh lên, cạn một hơi. Chỉ một giây sau, chén rượu trong tay Mộ Cẩm Phong đã vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

“Ta đã nói, một kẻ cũng không tha. Ta phải để đám tay sai của Đạt Ba kia phải trả cái giá đắt!”

Trong giọng nói bình thản mà lạnh như băng của hắn ẩn chứa sát cơ ngút trời: “Y… Tuyệt đối không phải kẻ bọn chúng có thể tùy ý chạm vào.”

“Điện hạ! Người suy xét lại đi, nếu làm vậy thì ngày sau phải làm thế nào để chặn miệng thế nhân lại đây?” Từng vị phó tướng sắc mặt đều trắng bệch, thấp thỏm không yên.

“Vậy thì cần gì phải ngăn!” Đôi mắt phượng của Mộ Cẩm Phong nheo lại.

“Điện hạ!”

“Ý ta đã định, nếu không bằng lòng thì có thể trở về kinh thành. Cấp dưới ta cần, duy chỉ có kẻ biết tuân lệnh, phục tùng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đám người quỳ rạp trên đất, vai đều trĩu xuống. Bọn họ biết, chuyện mà Mộ Cẩm Phong đã quyết định thì không thể nào thay đổi được nữa.

Màn đêm buông xuống, toàn thành Ô Cương bỗng hóa địa ngục trần gian. Trong vòng một đêm, tất cả dân chúng trong thành, bất luận già trẻ lớn bé, thảy đều ngã xuống vũng máu, không một ai sống sót.

Toàn tòa thành, m.á.u chảy thành sông.

Tin tức Ma đầu Mộ Cẩm Phong tàn sát toàn bộ dân chúng trong thành, cũng bởi thế mà đồn khắp Diên Khánh, ngay cả Hoàng đế cũng không khỏi kinh hãi.

Quả nhiên nhi tử này của người, đúng là khắc tinh, là ma đầu.

Chợt nhận tin dữ, cả người người không khỏi lạnh toát.

Người trăm vạn phần cũng không ngờ, đứa bé đó lại có thể gây ra tội ác tày trời đến vậy.

Khi Thời Quỳnh tỉnh giấc, đã là ba ngày sau. Vương của Ô Cương đã bị tru di, đô thành cũng đã chịu cảnh tàn sát, giờ là lúc trở về kinh.

“Cẩm Phong, ngươi… Ngươi có làm khó dân chúng Ô Cương không? Người tra tấn ta chỉ là một phái Vu sư, không liên quan tới bá tánh.”

Mộ Cẩm Phong không nói lời nào, chỉ nheo mắt lại, ôm trọn y vào lòng: “Ngươi hãy an tâm nghỉ ngơi đi.”

Thời Quỳnh mặt y đỏ ửng, có chút không tự nhiên: “Ngươi đừng làm như vậy.”

Mộ Cẩm Phong mở đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm y, trầm mặc không nói lời nào.

Thời Quỳnh cúi đầu: “Lúc… Lúc đó… Tại sao ngươi lại…” Hôn ta…

Dù y chưa dứt lời, Mộ Cẩm Phong đã đoán được ý của y. Đôi mắt hắn nhíu lại, bàn tay to lớn phủ lên sau cổ Thời Quỳnh, khẽ dùng sức, đã kéo sát y lại trước mặt mình.

Thời Quỳnh bối rối nuốt khan một ngụm nước bọt.

Chỉ một khắc sau, bờ môi y chợt nóng lên, đôi mắt kinh ngạc mở to.

Ngày ấy tuy không còn tỉnh táo, song giờ khắc này, cả hai đều vô cùng thanh tỉnh.

“Mộ Cẩm Phong!”

Thời Quỳnh ngượng ngùng đỏ mặt: “Ngươi… Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi có biết chuyện này chỉ phu thê mới được phép làm sao?”

Mộ Cẩm Phong thở gấp vài cái, l.i.ế.m môi: “Vậy thì chúng ta hãy thành phu thê.”

Thời Quỳnh ngây ngẩn cả người.

Mấy ngày sau, Thời Quỳnh nhất quyết không để Mộ Cẩm Phong lên cùng xe ngựa, người này quả thật đã điên rồ!

Mộ Cẩm Phong vẫn ung dung cưỡi ngựa, chậm rãi sánh bước bên cạnh xe ngựa.

Nghe thấy tiếng vó ngựa, Thời Quỳnh mím môi, do dự không thôi, sau đó lại khe khẽ vén rèm xe lên.

Không ngờ rằng, Mộ Cẩm Phong cũng đang dõi theo y. Đối diện với đôi mắt phượng ánh ý cười kia, Thời Quỳnh ngượng ngùng buông rèm xe trong tay xuống, khuôn mặt trắng nõn tuấn tú ửng đỏ, vừa giận vừa ảo não không thôi.

Tuy nhiên, rốt cuộc y vẫn không nhịn được mà vén rèm xe lên lần nữa.

Bên ngoài xe ngựa, thiếu niên tuấn tú vận khôi giáp đỏ tươi, ngồi trên tuấn mã mà mỉm cười. Nụ cười ấy tựa hồ khiến vạn vật quanh đây thảy đều lu mờ.

Hồi ức tan biến, thần trí quy hồi.

Thời Quỳnh nằm trên giường, thẫn thờ nghe tiếng mưa phùn ngoài song cửa.

Từ khi nào mà mọi chuyện bắt đầu?

Phải chăng từ khi phát hiện hắn tàn sát toàn bộ dân chúng trong thành, hay là từ lúc y dám chống lại phụ thân?

Sau khi trở về từ Ô Cương, phụ thân mẫu thân y kể rằng Mộ Cẩm Phong đã tàn sát toàn bộ dân chúng trong thành, nhất quyết không cho phép hai người qua lại với nhau.

Cũng từ lúc đó, Thời Quỳnh mới vỡ lẽ, người kia quả thật đã gây ra chuyện tày trời như vậy.

Y giận dữ chất vấn hắn, chất vấn hắn vì cớ gì không nghe lời y.

Thời Quỳnh biết hắn không phải là một bậc chính nhân quân tử. Từ trước tới nay, hắn vẫn luôn là một con sói non hiểm ác.

Y muốn kìm kẹp hắn, muốn khiến hắn trở thành một bậc chính nhân quân tử.

Thế nhưng rốt cuộc, hắn vẫn phạm phải tội ác tày trời nhường này.

Điều khiến y thống khổ nhất, chính là Mộ Cẩm Phong làm ra chuyện ấy, tất thảy đều vì y.

Y không khiến hắn trở nên tốt đẹp hơn… Trái lại còn đẩy hắn vào đường cùng…