Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ta khóc lóc nói: “Chuyện năm xưa con vẫn còn hận mẹ sao? Tất cả là lỗi của ba con và con tiện nhân bên ngoài đó! Mẹ cũng là nạn nhân mà.”

 

“Ánh Nguyệt, mẹ là mẹ ruột của con mà.”

 

Mẹ nuôi khinh thường hừ một tiếng: “Bà là cái thá gì, cút ngay đi. Nếu để tôi nhìn thấy bà thêm lần nữa, tôi sẽ tống bà đi đoàn tụ với cái người ba cầm thú kia của tôi.”

 

Tôi ôm chặt cổ mẹ nuôi, cảm nhận cơ thể bà ấy khẽ run lên.

 

Bà ngoại muốn dạy dỗ mẹ nuôi một trận, nhưng đối diện với vẻ mặt lạnh băng của bà ấy, bà ta đành ngúng nguẩy đứng dậy.

 

Trước khi đi còn để lại một câu: “Tiền sinh hoạt phí cho thêm vài chục vạn nữa, gần đây tao đang hẹn hò với một ông chú.”

 

Mẹ nuôi không nói gì, chỉ là sau khi bà ngoại đi thì khóa sạch tiền của bà ta.

 

Sau này tôi mới biết, ông chú trong miệng bà ngoại còn nhỏ hơn mẹ nuôi hai tuổi.

 

Sau khi bà ngoại rời đi, mẹ nuôi buồn bã ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.

 

“Sẽ chẳng có ai yêu mẹ đâu.”

 

Tôi lo lắng cho vết thương ở thắt lưng của mẹ, cuống quýt kêu “oa oa”.

 

Mẹ mau đi khám đi, mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi.

 

An An yêu mẹ, An An sẽ mãi mãi yêu mẹ.

 

Mẹ nuôi bị tôi làm phiền đến ngẩn ra, rồi tức cười.

 

“Thẩm An, con bị sao vậy? Không thấy mẹ đang buồn à?”

 

Tôi vẫn không chịu thôi, cố gắng lật người, muốn bò lên kéo mẹ nuôi.

 

Một tiếng “oa oa” bỗng biến thành “mẹ mẹ.”

 

Mẹ nuôi giật mình, quay phắt đầu lại, trong mắt lóe lên niềm vui sướng to lớn.

 

“An An, con vừa gọi mẹ đúng không? Gọi lại một lần nữa đi, nhanh, để mẹ đăng lên WeChat Moments.”

 

Mẹ nuôi giơ điện thoại lên.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi nghiêm túc, chuẩn bị phối hợp với mẹ.

 

“Oa oa.”

 

“… Không đúng, An An, gọi lại lần nữa nào.”

 

“Oa oa oa oa oa.”

 

“Thêm một lần nữa đi, An An, con làm được mà!”

 

Tôi im bặt.

 

Mắt mẹ nuôi đỏ hoe, vừa chụp hình tôi ở đủ mọi góc độ vừa lẩm bẩm: “Mẹ phải báo cho Thẩm Từ mới được, tiếng An An gọi đầu tiên là mẹ chứ không phải ba, cho anh ta tức chết!”

 

Nghe thấy tiềng “mẹ” khiến nỗi buồn vừa rồi tan biến, mẹ nuôi gọi bác sĩ gia đình đến bôi thuốc cho mình.

 

Tôi lại lo lắng nhìn chằm chằm mẹ nuôi đang hưng phấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Những trải nghiệm từ nhỏ khiến mẹ nuôi không muốn tin tưởng bất cứ ai.

 

Cho đến khi bà ấy gặp Lục Tiêu.

 

Lục Tiêu nhỏ tuổi đã hứa với bà ấy rằng sẽ không bao giờ phản bội, nhưng đó chỉ là lời hứa vô tình của một đứa trẻ, không thể tính là thật.

 

Mẹ nuôi lại coi là thật, cho nên sau này Lục Tiêu khiến bà ấy bẽ mặt trước đám đông, trở thành trò cười trong giới, bà ấy liền bắt đầu trả thù cả hai người.

 

Theo lời bà ấy: “Lục Tiêu nợ tôi một lời xin lỗi, anh ta có một trăm cách để giải quyết vấn đề này, nhưng anh ta lại cố tình chọn cách khiến tôi mất mặt.”

 

Quả nhiên, mẹ nuôi sẽ không từ bỏ việc đối đầu với nam nữ chính.

 

Nghe nói bà ngoại đến, ba nuôi vội vàng từ công ty chạy về.

 

Khi ông ấy bước vào cửa, đúng lúc nhìn thấy mẹ nuôi đang nhăn nhó bôi thuốc.

 

Ba nuôi bất lực cầm lấy thuốc từ tay bác sĩ, bôi lên eo mẹ nuôi, động tác nhẹ nhàng cẩn thận.

 

“Tôi đã bảo để tôi xử lý bà ta, cô không nỡ, nhưng tôi thì có thể.”

 

Mẹ nuôi cứng miệng, quay mặt đi.

 

“Ai nói tôi không nỡ? Hôm nay tôi vừa tát bà ta một cái, ghê gớm gì chứ! Tiền sinh hoạt phí cũng cắt luôn, đến lúc đó nhất định sẽ bắt bà ta quỳ xuống cầu xin tôi mới cho.”

 

Ba nuôi khẽ cười một tiếng.

 

Rất nhanh, mắt mẹ nuôi sáng rực, chỉ vào tôi khoe khoang.

 

“An An hôm nay gọi mẹ rồi!”

 

Tôi chớp chớp đôi mắt ngây thơ, lật qua lật lại trên giường.

 

Đôi mắt ba nuôi khẽ động, ông ấy chỉnh lại cà vạt vest, tạo dáng tổng giám đốc bá đạo rồi bế tôi lên.

 

“An An, gọi ba đi, ba sẽ cho con hết cổ phần công ty.”

 

Tôi: “Oa oa.”

 

Ba nuôi luyên thuyên thuyết phục tôi, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt mẹ nuôi ngày càng kinh hãi.

 

Bỗng nhiên, ba nuôi hít hít mũi, nhíu mày.

 

“Mùi gì thế này?”

 

Mẹ nuôi nín cười đến đỏ mặt, run rẩy chỉ vào tôi nói: “Đừng có thuyết phục nữa, tè rồi kìa ha ha ha ha ha ha ha.”

 

Mặt ba nuôi đen lại.

 

Đợi ông ấy dọn dẹp xong, mẹ nuôi đã đưa tôi lên lầu đi ngủ.

 

Ba nuôi lặng lẽ bước vào, tôi mút ngón tay nhìn ông ấy.

 

Ông ấy nhẹ nhàng đắp chăn cho mẹ nuôi, ánh mắt chứa chan tình cảm sâu đậm khiến tôi sững sờ.

 

“Ánh Nguyệt, mọi thứ cô muốn, tôi đều sẽ giúp cô.”