Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nguyên tác, ba nuôi thích sự dịu dàng lương thiện của Lâm Thính, kết hôn với mẹ nuôi hoàn toàn chỉ vì muốn giành lại Lâm Thính.
Nhưng xuyên sách đến nay đã lâu, tôi chưa từng thấy ba nuôi đi tìm Lâm Thính.
Ngược lại, ông ấy cả ngày đi đối đầu với nam chính, về nhà thì đến thăm tôi và mẹ nuôi.
Hoàn toàn là dáng vẻ của một người ba tốt.
Chuyện lần trước không có sự hãm hại của mẹ nuôi, Lâm Thính và Lục Tiêu vẫn làm hòa.
Chỉ vì Lục Tiêu bị thương trong một lần kẻ thù trả thù.
Tất nhiên, những điều này tôi đều nghe lén được khi mẹ nuôi đang hả hê.
Kẻ thù không thành công một lần, rất nhanh sẽ lại ra tay với Lục Tiêu.
Trong cốt truyện gốc, ba nuôi thừa lúc Lục Tiêu bệnh mà ra tay dứt điểm, khiến chân Lục Tiêu hoàn toàn tàn phế, con ngoài giá thú của nhà họ Lục muốn nhân cơ hội này lên nắm quyền.
Tình cảm nam nữ chính ngày càng bền chặt, với sự bầu bạn của nữ chính, Lục Tiêu một lần nữa nắm quyền Lục thị, thậm chí còn vững chắc hơn trước.
Cuối cùng nam chính ra nước ngoài chữa khỏi chân, việc đầu tiên khi trở về là tìm ba nuôi trả thù, ba nuôi và mẹ nuôi đều bị tàn phế trong vụ tai nạn xe hơi đó.
Cuối cùng còn bị Lục Tiêu tìm được bằng chứng báo cảnh sát, tống vào tù.
Việc tôi cần làm là giữ chân ba nuôi, đừng để ông ấy làm chuyện dại dột.
Thế nên mấy ngày nay, tôi ngày nào cũng quấn lấy ba nuôi để được bế.
Ánh mắt đầy oán niệm của mẹ nuôi chiếu lên người ba nuôi, ông ấy hoàn toàn không nhận ra, cười đến toe toét.
Nhưng tất cả những điều này đều không ngăn cản được ba nuôi.
Sáng hôm đó, tôi nghe thấy động tĩnh, lập tức tỉnh dậy khóc ré lên.
Nhưng ba nuôi nhẹ nhàng xoa đầu tôi, nhét tôi vào lòng mẹ nuôi.
“An An ngoan, đợi ba về nhé.”
Tôi không chịu, khóc đến khản cả giọng.
Vẻ mặt ba nuôi do dự, nhưng dừng lại một chút, đối diện với gương mặt vừa kiên nhẫn vừa hoảng loạn của mẹ nuôi, dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó, ông ấy kiên quyết bước ra khỏi cửa.
Sau khi ông ấy đi, mẹ nuôi và bảo mẫu dùng hết mọi chiêu trò, lấy đủ loại đồ chơi để dỗ tôi.
Nhưng tất cả đều không dỗ được tôi.
Cuối cùng mẹ nuôi hết cách, bấm điện thoại của ba nuôi, giọng điệu rất gay gắt.
“Thẩm Từ, anh không cần con gái nữa à? Không thấy An An khóc đến muốn chết, khản cả giọng rồi sao, còn không về?”
“Sao tôi lại lấy phải cái tên chồng m.á.u lạnh như anh chứ, đồ trời đánh!”
Bà ấy đang mắng hăng say, bỗng nhiên bảo mẫu kinh hãi kêu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ nuôi quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy tôi ngã từ trên nôi xuống.
Tiếp theo là tiếng hét chói tai của mẹ nuôi: “An An, An An! Mau đưa đến bệnh viện!”
Khi bà ấy gọi điện, tôi liều mạng lật người, muốn nói chuyện với ba nuôi.
Không cẩn thận giẫm hụt, may mà bảo mẫu phản ứng nhanh, dùng chân đỡ lấy, không bị đập đầu.
Nhưng vẫn rất đau.
Tôi khóc xé lòng.
Đầu dây bên kia của ba nuôi chợt lạnh sống lưng, toát mồ hôi lạnh.
Khi ông ấy đến bệnh viện, bác sĩ đã kiểm tra xong cho tôi.
Mẹ nuôi mắt đỏ hoe, sắc mặt lạnh băng.
Ba nuôi như đứa trẻ làm sai, nước mắt “lộp bộp” rơi xuống đất, lòng chìm xuống tận đáy vực.
“An An, cục cưng của ba ơi!”
“Tất cả là lỗi của ba đã không trông chừng con, nếu con bé không khỏi, tất cả các người hãy đi theo nó chôn cùng đi!”
Ông ấy như phát điên, buông những lời hăm dọa tại chỗ.
Vẫn là mẹ nuôi không nhìn nổi, giữ chặt ba nuôi đang phát điên, nghiến răng ken két.
“Thẩm Từ, anh bị điên hả? Thời đại nào rồi còn diễn trò bồi táng đó?”
“An An không sao, nhưng nếu có lần sau làm con gái không vui, bà đây sẽ tự tay tiễn anh đi gặp ông bà.”
Ba nuôi mắt rơm rớm gật đầu, chạy vào phòng bệnh thăm tôi.
Bác sĩ nói tôi bị ngã, may mắn là không có vấn đề lớn gì, chỉ là bị hoảng sợ.
Tôi tủi thân nhìn ba nuôi, khóe mắt còn vương lệ.
Ông ấy nhìn tôi hồi lâu, cẩn thận sờ má tôi, khàn giọng nói: “An An, ba ở đây.”
Mấy ngày sau đó, ba nuôi không rời tôi nửa bước.
Kỳ lạ là ông ấy không đi tìm nam chính.
Nam chính lại tự mình tìm đến.
Ngày hôm đó, khi Lục Tiêu chống tay bó bột đứng trước cửa, mặt ba nuôi lạnh tanh.
Chưa đợi ba nuôi nói chuyện, Lục Tiêu đã mở lời với vẻ mặt chân thành.
“Cảm ơn anh đã cứu tôi, chuyện trước đây là tôi hiểu lầm anh rồi.”
Ba nuôi: “???”