Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đừng nói ba nuôi không hiểu, ngay cả tôi, người biết rõ cốt truyện, cũng không hiểu.
Nhưng Lục Tiêu thao thao bất tuyệt, kể lại chi tiết mọi chuyện hôm đó.
“Nếu không phải tiếng còi xe của anh thu hút sự chú ý của trợ lý Vương, e rằng cái chân này của tôi đã phế rồi.”
“Tôi hiểu anh ngoài lạnh trong nóng, những chuyện trước đây chẳng qua là vì sĩ diện đàn ông, nhưng dù sao thì Lâm Thính đã chọn tôi, anh muốn chen chân cũng không có cơ hội. Chi bằng nhân cơ hội này chúng ta làm bạn đi, tôi rất ngưỡng mộ anh.”
Ba nuôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Lục Tiêu cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ.
“Dù sao cũng là người thừa kế trẻ tuổi của nhà họ Thẩm, chúng ta không cần thiết phải đối đầu nhau, liên thủ chẳng phải tốt hơn sao?”
Diễn biến này thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
Vẻ mặt ba nuôi còn khó coi hơn cả ăn phải shit.
Ông ấy nín nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu.
“Tôi không phải vì anh, hôm đó con gái tôi bị thương, tôi trong lúc cấp bách không cẩn thận bấm còi, nói đúng hơn, nếu không phải An An, có lẽ tôi đã xông lên bổ thêm một nhát rồi.”
Lục Tiêu không hề tức giận, còn như nhường nhịn liếc ba nuôi một cái, tự nhiên ngồi xuống cạnh ông ấy.
“Tôi đã đoán được anh sẽ nói vậy mà.”
“Nhưng tôi và Lâm Thính đều cho rằng, anh không hề ngu ngốc như vẻ bề ngoài đâu.”
Gân xanh trên trán ba nuôi đã nổi lên, ông ấy chỉ nói một chữ: “Cút.”
Lục Tiêu cười cười: “Đuổi tôi đi sao? Đừng lo lắng vết thương của tôi, tôi sẽ dưỡng cho lành lặn.”
“Tuy nhiên hôm nay cũng muộn rồi, lát nữa Lâm Thính còn mang canh gà đến cho tôi, tôi đi trước đây.”
Nói rồi, ông ta tập tễnh chống gậy bước ra ngoài.
Ba nuôi nhìn bóng lưng ông ta trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mở lời.
“Không phải chứ? Anh ta bị thần kinh à?”
Tôi: “Khì khì khì khì!”
Cười đến vui vẻ.
Ba nuôi bực bội một lúc, rồi cũng chấp nhận sự thật rằng đối thủ của mình là một chú chó vui vẻ thích tự suy diễn.
Mấy ngày sau đó, Lục Tiêu mỗi sáng đều đến phòng bệnh của tôi và ba nuôi.
Ba nuôi đặc biệt dặn mẹ nuôi đến vào buổi chiều.
Nhưng chưa đầy hai ngày, họ vẫn chạm mặt nhau.
Mẹ nuôi vừa thấy Lục Tiêu đã lạnh mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi vội vàng dang tay về phía mẹ nuôi, nói không chuẩn xác: “Mẹ, oa oa!”
Mẹ nuôi lập tức thay đổi sắc mặt, kinh ngạc nhìn tôi.
“An An! Gọi thêm tiếng nữa đi!”
Lần này, tôi nói từng chữ một, rất nghiêm túc.
“Mẹ, oa oa!”
“An An ngoan, mẹ bế nào.”
Mẹ nuôi cười rất đẹp, tôi ngây ngốc nhìn bà ấy, làm dính đầy nước dãi lên mặt bà ấy.
Lục Tiêu cũng hoài niệm nhìn mẹ nuôi.
Ba nuôi cảnh giác nhìn chằm chằm ông ta, giọng điệu không tốt: “Anh nhìn vợ tôi làm gì? Anh không có vợ à?” Lục Tiêu lắc đầu, cảm thán.
“Ánh Nguyệt trước đây sống khó khăn, lâu lắm rồi không thấy em ấy vui vẻ như vậy.”
Mẹ nuôi nghe vậy, cười nhạo.
“Con gái tôi biết gọi mẹ rồi, hôm nay tôi vui, anh mau cút đi, tôi còn có thể tha cho anh một lần.”
Tôi “oa oa” hai tiếng, hưng phấn nhìn nam chính.
Ông ta bất lực lắc đầu, đặt xuống một tấm thẻ đen.
“An An hôm nay xuất viện, coi như là quà tôi tặng con bé.”
“Lần đầu nhìn thấy con bé, tôi đã cảm thấy đứa trẻ này thật thân thiết.”
Mẹ nuôi cảnh giác nhìn ông ta.
“An An nhà chúng tôi không thiếu chút tiền này, cầm chỗ tiền thối của anh cút đi.”
Lục Tiêu vừa nháy mắt ra hiệu cho ba nuôi, vừa nhấn mạnh là tặng cho con bé, tặng cho con bé.
Nhưng mẹ nuôi không hề lay động, trực tiếp đuổi ông ta ra ngoài.
Tôi mút ngón tay, chỉ thấy buồn cười.
Ba nuôi lại có lòng tốt một lần.
Có lẽ là nhận ra Lục Tiêu thực sự không có ý gì với mẹ nuôi, ông ấy đã nhân lúc mẹ nuôi không có ở nhà, để Lục Tiêu vào cửa.
“Anh nợ Ánh Nguyệt một lời xin lỗi.”
Lục Tiêu sững sờ, cúi đầu thất thần.
“Tôi biết, nhưng trước đây tôi sợ Lâm Thính hiểu lầm ý của tôi, sau này khi tình cảm của chúng tôi cuối cùng cũng ổn định, Ánh Nguyệt cũng không cho tôi cơ hội nữa.”
“Thật ra từ nhỏ đến lớn, tôi đều coi Ánh Nguyệt như em gái, trước đây không có người yêu, chúng tôi kết hôn là lựa chọn tốt nhất, nhưng bây giờ tôi đã có Lâm Thính, còn có con gái của chúng tôi.”